Sau những cuộc tình vụng trộm, vợ nhất quyết ly hôn, tôi ra đi tay trắng và chút hy vọng cuối cùng là sự bù đắp của bạn gái nhưng mọi thứ đã không như vậy...
Tôi vẫn nghĩ hôn nhân của mình khá viên mãn cho đến khi tình cờ xem một clip review quán ăn trên mạng, hình ảnh vợ thân mật với người đàn ông lạ lướt qua màn hình.
Có những buổi sáng, ta bỗng nhận ra mình đã đi rất xa nhưng lại chưa từng thật sự bước. Đi bằng quán tính, bằng trách nhiệm, bằng vai trò phải gánh, để rồi quên mất cảm giác của mặt đất dưới chân và hơi ấm của người bên cạnh.
Con gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.
Tối 11-1, anh Thành (ở xã Phù Đổng) đến nhà anh Sáu ở thôn Hà Lỗ, (xã Thư Lâm) chơi. Lúc về, anh Thành được anh Sáu chỉ đường đi qua làng Châu Phong rồi qua cầu vượt Quậy để về, tránh phải di chuyển xa.
'Tôi với Thanh Thanh Hiền là không có vấn đề kia. Tầm này hết vị rồi. Vợ tôi quy định rồi, đi đâu thì đi về nhà cơm vẫn là nhất', nghệ sĩ Xuân Hinh chia sẻ.
Trong cuộc sống, có những trường hợp một người đi khỏi nơi cư trú trong thời gian dài, dẫn đến nhu cầu pháp lý về việc tuyên bố mất tích hoặc tuyên bố chết. Các quy định này giúp đảm bảo quyền lợi và nghĩa vụ của những người có liên quan.
Ở tuổi 70, khi nhiều người đã an yên bên con cháu, tôi lại sống lủi thủi một mình khi có đủ vợ con và cả đàn cháu nội ngoại.
Ở tuổi 74, tôi rơi vào tình huống éo le khi vợ mất chưa đầy 3 tháng thì cô bạn gái kém tôi gần 40 tuổi thông báo đang mang thai.
Việc nuôi dạy con cái vốn đã là một hành trình đầy thử thách, nhưng nó sẽ trở nên mệt mỏi gấp bội khi có sự can thiệp quá sâu từ phía bố mẹ chồng.
Vợ tôi sợ đủ thứ trên đời, mà chẳng cần lý do: sợ ruồi, sợ bọn lưu manh, sợ độ cao, sợ nước lã, sợ cả anh thợ chữa máy nước của khu nhà ở, sợ đêm tối, sợ động đất, sợ nếp nhăn trên mặt, sợ cả cái bóng của chính mình,…
Mẹ tôi trải qua cuộc phẫu thuật lớn nhưng vợ chỉ vào viện thăm 2 lần, không chăm sóc, tôi tức giận chỉ trích nhưng rồi câm nín khi cô ấy trút nỗi lòng.
Mẹ tôi không may đổ bệnh ở tuổi ngoài 70, bà vừa trải qua một cuộc phẫu thuật lớn, thế nhưng từ khi bà nhập viện đến nay vợ tôi chỉ vào viện thăm 2 lần rồi về, cũng không quan tâm, chăm sóc chỉ vì những chuyện cũ trong lòng.
Con trai yêu cầu được trả 10 nghìn đồng mới đổ rác, vợ không mắng mà còn khen thằng bé hiểu giá trị của lao động, còn tôi tự trách mình đã không dạy con sát sao hơn.
Khi tôi tìm được căn hộ ưng ý ở Hà Nội thì giá đã tăng đến mức tiền mẹ bán nhà, đất ở quê và tiền tôi vay thêm chỉ đủ mua căn hộ bé tẹo cho cả nhà 3 thế hệ cùng ở.
Tết nào vợ cũng biếu nhà ngoại 30 triệu đồng cùng rượu ngoại, bánh kẹo xịn, nhà nội chỉ 5 triệu đồng, bánh kẹo bình dân, vợ biện minh là 'ở quê tiêu gì đến tiền'.
Tưởng sẽ bị than phiền vì con khóc suốt đêm ảnh hưởng đến cả xóm trọ, người bố trẻ không ngờ lại nhận được sự giúp đỡ đầy ấm áp.
Do tôi chần chừ việc bán đất ở quê vay thêm mua nhà Hà Nội mà kế hoạch này hỏng hoàn toàn; vì sau mấy năm đất quê tăng ít, trong khi giá nhà Hà Nội tăng gấp đôi.
Vợ chồng tôi ở cùng ông bà nội, được giúp nhiều nên tôi định biếu Tết 15 triệu đồng, nhà ngoại ở xa thì biếu 5 triệu đồng; vợ tôi nói làm vậy là mất thể diện cô ấy.
Ở tuổi 70, khi nhiều người đã an yên bên con cháu, tôi lại sống lủi thủi một mình khi có đủ vợ con và cả đàn cháu nội ngoại. Sự cô đơn này không phải do số phận, mà là cái giá tôi phải trả cho những sai lầm đã gây ra.
Hai cô ruột của tôi xì xào, tỏ ý chê bai sau khi nhìn thấy mâm cỗ lại mặt chỉ có vài món của nhà gái.
Việc nuôi dạy con cái vốn đã là một hành trình đầy thử thách, nhưng nó sẽ trở nên mệt mỏi gấp bội khi có sự can thiệp quá sâu từ phía bố mẹ chồng. Tôi hiểu ông bà thương cháu là vô bờ bến, nhưng ranh giới giữa 'quan tâm' và 'kiểm soát' đôi khi mong manh đến mức khiến không khí gia đình luôn căng như dây đàn.
Khi bóc phong bì phúng viếng của bố mẹ vợ tôi, các chị tỏ rõ thái độ khinh khỉnh, bàn tán với giọng điệu mỉa mai. Hành động này khiến tôi 'tức nước vỡ bờ', nói hết nỗi lòng bấy lâu.
Tôi biết, việc một người đàn ông đã có gia đình êm ấm như tôi mà vẫn còn vương vấn bóng hình cũ là một sự phản bội về mặt cảm xúc. Vợ tôi là một người phụ nữ tuyệt vời. Cô ấy hiền lành, đảm đang và yêu tôi bằng tất cả sự chân thành. Thế nhưng, trái tim con người đôi khi lại bướng bỉnh và vô lý.
Mỗi tháng tôi đưa vợ 60 triệu để chi tiêu trong gia đình nhưng cô ấy luôn than thở thiếu tiền vì mọi thứ đắt đỏ…