Nghệ thuật đưa địa danh vào thơ

Trong thứ thơ trữ tình hướng nội, tức là loại thơ chủ yếu đào sâu vào thế giới tâm hồn của cái tôi trữ tình của tác giả, như trong nền Thơ Mới trước 1945, tất cả khái niệm thời gian và không gian đều rất trừu tượng, chung chung. Ta sẽ rất khó tìm ra một địa danh nào cụ thể trong thơ Xuân Diệu và Huy Cận vào thời kỳ ấy chẳng hạn.

'Khúc hát của tình thương, bay khắp trời Quảng Trị…'

Nhiều người Quảng Trị thuộc nằm lòng hai câu thơ 'Trời vẫn xanh một màu xanh Quảng Trị/ Tận chân trời mây núi có chia đâu'. Đó là hai câu trong bài thơ 'Nói chuyện với sông Hiền Lương' của Tế Hanh.

Quảng Ngãi: Về Đông Yên xem người dân chẻ tre, đan thúng

Bên dòng sông Trà Bồng (Quảng Ngãi) quanh năm ăm ắp nước và lũy tre làng yên ả, những người thợ đan thúng chai vẫn cần mẫn chẻ tre, đan lát...

Mồng một Tết với nhà thơ Khương Hữu Dụng

Trong những năm học đại học ở Hà Nội, vì không có gia đình nên vào dịp Tết, nhất là Mồng một, tôi thường đến thăm các cô chú đồng hương và các nhà thơ mà tôi quen biết. Mồng một Tết năm 1965, tôi từ Trường Đại học Tổng hợp ở Thanh Xuân (Hà Nội) đến 36 Phan Bội Châu thăm nhà thơ Khương Hữu Dụng.

Cách đây vừa đúng 75 năm, quân và dân Đà Nẵng cùng cả nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp lần thứ hai, gần 90 năm sau trận đầu chiến đấu chống liên quân Pháp - Tây Ban Nha năm 1858. Ngày 19-12-1946, sau tất cả nỗ lực đàm phán không ngăn chặn được ý đồ và bàn tay tội ác của kẻ thù, Chủ tịch Hồ Chí Minh ra lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến: 'Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới…', 'Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ. Hỡi đồng bào, chúng ta phải đứng lên!...'.

Đà Nẵng, năm đầu tiên sau Cách mạng Tháng Tám

ĐNO - Năm đầu tiên ở đây tính từ cuối tháng 8-1945, từ lúc lá cờ đỏ sao vàng lần đầu tiên tung bay trên nóc Tòa Đốc lý Tourane và từ cuộc mit tinh tại sân vận động Chi Lăng sáng ngày 26-8 ra mắt Ủy ban nhân dân cách mạng lâm thời thành phố Thái Phiên đến cuối tháng 12-1946 khi 'Thành Thái Phiên tắm mình trong khói lửa/ Đất anh hùng lần nữa quyết hy sinh' (Tế Hanh, Trường ca Thành Thái Phiên).

Sáng ngời những tấm gương y, bác sĩ tình nguyện

Những ngày này trên đất nước chúng ta, ở bất cứ nơi đâu hay bất cứ ngành nghề nào cũng có thể gọi tên những tấm gương sáng ngời của người tình nguyện trên mặt trận chống đại dịch Covid-19. Nhưng tấm gương sáng nhất có lẽ thuộc về đội ngũ thầy thuốc gồm các y, bác sĩ, dược sĩ, điều dưỡng viên, giảng viên… và đặc biệt là rất đông các bạn trẻ là sinh viên các trường đại học đang trực tiếp tham gia chăm sóc người bệnh.

Nam Định: Mùa này cá chẳng đầy khoang

Dọc bờ biển chạy theo chiều dài đất nước có bao nhiêu làng chài, xóm chài, bãi chài? Chẳng ai đếm được, chỉ biết là rất nhiều.

Sâu lắng hồn thơ Tế Hanh

Tế Hanh, họ tên đầy đủ là Trần Tế Hanh, sinh ngày 20-6-1921, mất ngày 16-7-2009; quê ở vạn chài Đông Yên (nay là xã Bình Dương, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi).

'Thi hứng 4'

Ngày 18/5, tại số 16 Ngô Quyền, TP Hà Nội diễn ra Lễ khai mạc Triển lãm 'Thi hứng 4' của nhà thơ, họa sĩ Trần Nhương.

Ngày lễ Thống nhất non sông

Mỗi lần có dịp đi qua cầu Hiền Lương, tôi lại ngước nhìn lên bầu trời mênh mông và không thể không nhớ tới câu thơ rất nổi tiếng của Tế Hanh viết thời đất nước chia cắt làm đôi: 'Trời vẫn xanh một màu xanh Quảng Trị/ Tận chân trời mây núi có chia đâu'...