Lật giở từng trang trong bộ 2 cuốn sách 'Ngàn mùa hoa' của cố nhà văn Băng Sơn, do Nhà xuất bản Phụ nữ Việt Nam ấn hành, bạn đọc như lạc vào một không gian thiên nhiên đẹp đẽ, bình yên của vùng nông thôn xưa.
Vụ mùa đến, những đụn rơm vàng óng trải khắp nơi. Lúa về nhà trước, rơm rạ về sau. Niềm hân hoan chân chất từ ruộng đồng khiến cho mỗi khi được mùa, nông phu như lặn chìm đâu mất sự vất vả nắng mưa.
Tôi lớn lên bên ông bà nội và mẹ. Ba đi công tác xa nhà, các anh chị đi làm, đi học xa. Mỗi tết đến, mọi người còn chưa về, tôi lại phụ giúp ông gói bánh. Bắt đầu từ năm bảy tuổi, ông giao cho tôi việc rửa lá dong. Lần đầu, giao việc gì cho tôi, ông cũng kiểm tra cẩn thận. Từng kẽ lá, cuống lá phải được kì sạch mà không được làm rách. Lá dong sau đó được để ráo nước trên một cái rổ tre.
Đã ngoài ba mươi tuổi nhưng mỗi dịp tết đến được nghe lại những câu hát quen thuộc về ngày tết, trái tim tôi như chậm lại một nhịp. Cả một kí ức về tuổi thơ đầy khó khăn nhưng ấm áp, nhất là vào những ngày tết luôn được tôi lưu giữ trong trái tim.
Dễ gì quên được mùa đông! Nỗi nhớ mùa đông cứ theo tôi cùng năm tháng, nhất là khi những cơn gió bấc theo về, những loài chim rủ nhau thiên di tránh rét, ký ức xưa lại hiển hiện trong tôi...
Dẫu là 'nhân vật có kỳ tài lỗi lạc, về ngôn ngữ, hành động, thường không chịu bó buộc theo quyền sáo thói thường', nhưng Nguyễn Công Trứ thành tài muộn, đường công danh lận đận.
Mùa thu vừa cựa mình, ấy vậy mà đã qua rất nhanh, nhường chỗ cho mùa đông lại đến... Quê hương vào mùa đông, những cơn gió mùa Ðông Bắc đột ngột tràn về, lùa vào trong da, tê tái lạnh run người, những đàn chim đang bay mải miết về phương nam tìm gió và nắng ấm. Rồi đến những ngày tiếp theo, ban ngày trời âm âm u u, ít nắng và lạnh thấu xương, nhiều ngày trời chuyển mình, những làn mưa phùn kèm theo gió bấc thổi như găm kim vào da thịt. Bạn hay tôi đang ở ngoài đường hay ở nơi nào đó vì công việc, đều muốn nhanh nhanh về nhà để xà vào nơi bếp ấm, huơ đôi bàn tay lạnh cóng bên bếp lửa hồng, như thuở khi mới lên chín lên mười xa xưa…
Từ lúc Súa được bà đỡ mát tay nhất vùng đưa ra khỏi lòng mẹ, bà đỡ đã nhìn ra điều khác biệt của Súa với những đứa trẻ khác. Mẹ Súa sinh khó, cha nhất quyết đi mời bà đỡ. Chứ bình thường, người đàn bà bụng mang dạ chửa của họ Vàng nhà Súa phải lót ổ rơm cạnh hốc đá cao sau nhà, mẹ phải tự vượt cạn một mình chứ không có sự giúp đỡ của ai. Bố Súa là người đàn ông hiện đại, bố không chấp nhận điều ấy, bố bảo với mẹ 'cửa sinh cũng là cửa tử, không có ai giúp lúc người phụ nữ yếu đuối nhất thế là không coi trọng sinh mạng con người, thế là hủ tục. Ðã là hủ tục thì phải thay đổi, phải bỏ đi thôi'.
Cuộc sống ngày nay ở thành phố, hàng xóm gần như không có nhu cầu trò chuyện, gắn kết cộng đồng. Nhà nào cũng ỉm ỉm cửa đóng then cài, mà quên mất cái tình làng nghĩa xóm 'tối lửa tắt đèn có nhau'.
Đạo diễn Mai Thanh Tùng chia sẻ, mỗi năm ê-kíp chúng tôi đều mang đến 'Ơn nghĩa sinh thành' một câu chuyện âm nhạc kể về tình cha nghĩa mẹ.
Người Tày ở xã Thượng Nông (Na Hang) vẫn giữ gìn và bảo tồn nguyên vẹn bí quyết làm men lá nấu rượu truyền thống từ xa xưa. Men lá được làm từ hơn 20 loại lá cây rừng và các cây dược liệu quý hiếm. Nghề làm men lá đã tạo nhiều việc làm, thu nhập ổn định cho người dân địa phương.
Dựa vào núi núi đổ, dựa vào người người cũng sẽ bỏ đi. Hãy dựa vào chính nghị lực của mình con nhé! Hãy thành nhân trước khi thành danh.
Tôi trở về làng khi mùa gặt đã vãn. Những mô rạ gối đầu lên ruộng giữa ngày bình yên. Gió ùa vào lòng chiều hoài niệm xa xôi...
Chị một mình co ro trong gian nhà trọ tạm bợ của người dân sống gần khu trại giam. Chỉ một cái chăn đơn mỏng manh với chiếc chiếu trải lên ổ rơm, bình thường chắc chị không chịu nổi bởi từ bé chị đã rất sợ mùa đông, sợ những cơn gió rét buốt đến tím người. Nhưng hôm nay, chị không còn sợ nữa, vì trong kia, con của chị đang cô đơn trong tâm trạng của những kẻ tù tội.
Chiều 13/11, Công an TP Hải Phòng thông tin về vụ cháy vừa xảy ra ở khu du lịch Cát Bà (huyện Cát Hải, TP Hải Phòng), khiến một homestay nổi tiếng ở khu vực này bị thiêu rụi.
Sớm tung chăn tỉnh giấc, căn phòng nghỉ bỗng lạnh ngắt. Tôi co người lại, choàng bộ quân phục rồi mới bước ra sân. Trời chưa rạng, gió lùa trên những ngọn cây, gió cuốn lá khô trên mặt đất hất tung lên. Trong gió thấm hơi lạnh, hanh hao, khô khốc. Gió kéo đông sang.
Còn ít ngày nữa là tới Lễ hội hóa trang Holloween, các cửa hàng bán đồ chơi, đồ trang trí Halloween trên các tuyến phố của Hà Nội như Hàng Mã, Lương Văn Can (Hoàn Kiếm), Thái Thịnh (Đống Đa)… những ngày này sôi động không thua kém gì dịp Trung thu và Giáng sinh.
Ngày xưa các cụ có câu thành ngữ 'no cơm tấm, ấm ổ rơm'.
Mâm cỗ trông trăng là phần quan trọng nhất trong chuẩn bị Tết Trung thu của mỗi gia đình. Trải qua nhiều giai đoạn lịch sử, mâm cỗ Trung thu của thế kỷ 21 đã có thêm nhiều cái mới, nhưng những yếu tố cơ bản, truyền thống vẫn còn được các gia đình giữ gìn nguyên vẹn.
Rét! Rét kinh khủng. Ti vi luôn cập nhật băng giá mưa tuyết ở Suối Thầu, ngay nhiệt độ ở thành phố Lào Cai cũng đã xuống đến không độ C. Ở vùng núi thì khỏi nói. Người người nhà nhà cố thủ quanh bếp lửa, lấy lửa làm cứu cánh. Trâu bò không có lửa sưởi ngã hàng loạt, thịt trâu rẻ đến mức chủ nhà không muốn mang ra chợ bán nữa mà hè nhau mổ lấy thịt treo gác bếp, bếp quá tải thì đem ra ướp muối. Còn ở phố! Bắt đầu rét thì phố tưng bừng, sặc sỡ sắc màu, có bao nhiêu mốt mùa đông đưa cả ra trưng diện nhưng khi những ngọn gió lạnh buốt cứ gầm gừ, quất tơi bời trên cây, trên cỏ, luồn sâu vào da thịt thì mốt trùm lên mốt cũng không chống được rét. Lúc này trừ những người cần kíp phải ra đường hoặc vì mưu sinh bất đắc dĩ phải phơi mặt với mưa phùn gió bấc, còn thì khắp phố nhà nhà cửa đóng then cài dưới đệm trên chăn.
Sáng sớm nay, lúc xếp hàng mua thuốc cho con và cho mình, tôi tự hỏi: Tại sao con người ngày càng tốn tiền cho thuốc thang đến vậy? Trong nhà chỗ nào cũng thấy thuốc, trong túi rác có khi vỏ thuốc nhiều hơn vỏ sữa của con. Thỉnh thoảng dọn nhà, tôi nhặt được cả bịch thuốc uống thừa. Nhà có người già, con nhỏ thì tiền mua thuốc hằng tháng có khi hết nửa tháng lương công nhân.
Sau giai đoạn nổi như người showbiz với các món ăn siêu to khổng lồ, Bà Tân Vlog đã mất vị trí độc tôn trong cộng đồng các kênh ẩm thực của YouTube. Cuộc sống của người đàn bà nhỏ bé ấy hiện có nhiều thay đổi.
Sau thời kì đỉnh cao, hiện nay kênh Youtube của bà Tân Vlog thụt giảm sâu về lượng người xem. Điều này đến từ yếu tố nội dung không còn quá mới mẻ.