Tháng Tư về thăm chốn quê

Những năm tháng ở quê trong tôi là một miền ký ức trong veo, xanh tươi và mơn mởn. Đó là những ngày lũ trẻ chúng tôi bày ra đủ trò nghịch ngợm.

Chơi xuân nghe truyền thuyết rắn thần nơi xứ Lạng

Ở các xã miền núi Bình Gia (Lạng Sơn) mỗi độ vào hội xuân, đồng bào các dân tộc địa phương nô nức tham gia các hoạt động linh thiêng: Cúng tế thần rắn và mở hội sông nước sôi động.

Gieo yêu thương cho những mầm xanh

60 nhà giáo tiêu biểu toàn quốc vinh dự được tham dự buổi gặp mặt Thủ tướng Chính phủ, mỗi người là một câu chuyện riêng về tình yêu nghề. Trong số đó, cô Trần Thị Tương Giao, Hiệu trưởng Trường Mầm non Trúc Xanh (phường Rạch Dừa, TPHCM), để lại dấu ấn bằng sự tận tụy, bền bỉ và trái tim luôn hướng tới trẻ thơ.

Nhà thơ Nguyễn Duy sau hai lần đột quỵ

Nhà thơ Nguyễn Duy bị tai biến mạch máu não hồi đầu tháng 10, phải điều trị tại Bệnh viện Quân y 175 (TPHCM). Qua cơn hiểm nghèo, ông tiếp tục sáng tác để giữ tinh thần lạc quan.

Ngủ ôm rơm, hơi ấm ổ rơm

Có nhiều câu tục ngữ truyền miệng từ bao đời, dần dần về sau, có thể do từ được sử dụng đã phai nghĩa theo năm tháng, người ta 'cập nhật' bằng cách thay từ khác cho dễ hiểu hơn, từ đó không những dẫn tới dị bản mà còn làm sai lệch ý nghĩa. Thí dụ, ông bà ta nói 'Ôm rơm nặng bụng/ rậm bụng' hay 'rặm bụng'? Từ nào chính xác? Muốn trả lời câu hỏi này, cách tốt nhất vẫn là khảo sát lấy từng từ trong câu tục ngữ này.

Ngất ngây loại rượu uống bằng cần tre của người Mường

Từ những nguyên liệu tự nhiên nơi núi rừng hùng vĩ, qua bàn tay khéo léo và những bí quyết truyền đời, người Mường Hòa Bình đã tạo nên một thức uống có men độc đáo, đựng trong vò sành, uống bằng cần hút. Chắc chắn vị thơm nồng, ngọt ngào của rượu cần sẽ làm ngất ngây bất cứ ai thưởng thức, không hổ danh là một trong 3 món ẩm thực tiêu biểu của xứ Mường lọt top ẩm thực đặc sắc nhất Việt Nam.

Nhà thơ Nguyễn Văn Hùng và tập thơ 'Mỗi buồn vui dân nước gọi Bác Hồ'

Là người sinh ra, lớn lên và công tác trên quê hương Bác Hồ, nhà thơ Nguyễn Văn Hùng có điều kiện tiếp cận nguồn tư liệu và có nhiều sáng tác về Người. Đến nay, ông đã sở hữu gần 50 bài thơ về đề tài Chủ tịch Hồ Chí Minh, phần lớn được tập hợp trong tập 'Mỗi buồn vui dân nước gọi Bác Hồ'.

'Điều lớn lao còn lại hôm nay'...

Tour xuyên Việt đọc thơ của nhà thơ Nguyễn Duy là một trong số các hoạt động Kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2025) của các văn nghệ sĩ trên toàn quốc. Đi dọc dải đất 'hình chữ S', từ TP Hồ Chí Minh qua Nha Trang, Huế, chương trình đọc thơ của Nguyễn Duy ở Thanh Hóa được tổ chức vào đúng đêm 30/4 ở công viên Hội An.

Lý Hải xây nguyên căn nhà chỉ để quay 'Lật mặt 8'

Để có được những cảnh quay chân thực nhất trong 'Lật mặt 8: Vòng tay nắng', đạo diễn Lý Hải đã đầu tư xây nguyên một căn nhà.

'Ngàn mùa hoa' - lời nhắc nhở kín đáo về bảo tồn văn hóa dân tộc

Những đứa trẻ ngày nay được sống trong ngôi nhà hiện đại có không gian riêng tư và thường xuyên được tiếp cận với vô vàn thiết bị thông minh thì dường như cũng dần tách rời với thiên nhiên.

'Ngàn mùa hoa' - lời nhắc nhở kín đáo về bảo tồn văn hóa dân tộc

Những đứa trẻ ngày nay được sống trong ngôi nhà hiện đại có không gian riêng tư và thường xuyên được tiếp cận với vô vàn thiết bị thông minh thì dường như cũng dần tách rời với thiên nhiên.

Kể chuyện gia đình cho con nghe: Những bài học quý giá từ quá khứ

Kể về những gì cuộc đời, về gia đình, về dòng họ của mình đã trải qua là một kho tàng những câu chuyện thiết thực, gần gũi, vô cùng quý giá với các con nhỏ cả về mặt giáo dục cũng như biết nguồn gốc gia đình.

Nơi chắp cánh ước mơ để những học trò miền Nam sải rộng cánh bay

Những cựu học sinh miền Nam từng học tập, sinh sống tại Hải Phòng vẫn vẹn nguyên cảm xúc, sâu nặng ân tình về sự 'nhường cơm sẻ áo'...

'Chú bộ đội' của tuổi thơ

Làng hóa thành binh trạm, nhà hóa doanh trại. Làng tôi (Minh Lệ, xã Quảng Minh, huyện Quảng Trạch) là một trong hàng trăm ngôi làng như thế ở Quảng Bình thời đánh Mỹ.

Nhạc kịch - 'Cầu nối nghệ thuật' (kỳ 9): Chuyên gia âm nhạc Kat Ha đặt nền móng cho nhạc kịch từ tuổi mầm non

Mấy năm gần đây, chuyên gia âm nhạc Kat Ha (Hà Thị Thư) đã quyết định xây dựng một sân khấu nhạc kịch dành cho tuổi mầm non, mang tên Sân khấu nhạc kịch Lấp lánh. Với chị, nuôi dưỡng tình yêu nhạc kịch ngay từ nhỏ chính là cách tạo nên những kết nối bền vững cho tương lai.

Thơm thơm mùi trấu

Ngày xưa ở làng, hầu như gian bếp nhà nào cũng được bố trí giống nhau. Dãy nhà ba gian ở vị trí đầu tiên dùng để thờ cúng, là không gian tiếp khách và sinh hoạt của những người đàn ông trong gia đình. Nhà dưới, nhà ngang là nơi ăn uống, sắp đặt chạn gác, thùng phuy, là nơi ngủ nghỉ của cánh phụ nữ, trẻ con. Còn gian bếp là một khu nấu nướng được trổ ra hướng vườn, áp sát vào khu nhà ngang. Khu chái này thường có hai lối cửa ra vào, cánh cửa thứ nhất nối thông vào khu nhà ngang tiện cho người trong nhà đi lên đi xuống. Cánh cửa thứ hai thường là lối đi chính của những người phụ nữ chuyên phụ trách chuyện củi lửa, bếp núc. Mọi người sẽ ra vườn nhặt củi, hái rau, sẽ ra ang nước, giếng để rửa cá, rửa thịt, múc nước theo lối này.

Bút sắt của 'lão nhà quê' Lê Mai

'Tôi sinh ra trên những luống cày ở làng quê xứ Thanh, tôi lớn lên từ hơi ấm ổ rơm, tôi ra đi theo lời bài hát 'Tiến quân ca', những tâm sự ấy đã được thăng hoa hơn qua ngòi bút, nét cọ của họa sĩ Lê Mai'.

Đến với bài thơ hay: Nỗi lòng người xa xứ

Trăng quê là biểu tượng của sự an yên, thanh bình nơi thôn dã, là tác nhân tạo nên những ký ức ngọt ngào, sâu lắng của nhiều thế hệ dân quê.

Bỗng nhận ra kiếp sóng giữa vô cùng...

Hữu Thông là một người viết lặng lẽ. Ông sinh ra ở vùng biển Nghi Sơn (Thanh Hóa) nhưng chủ yếu sống ở miền núi rừng Tây Bắc. Người đọc thơ thiếu nhi biết đến ông qua các tập thơ như: Gà Trống choai, Lợn con ủn ỉn, Sao Thần Nông....

Trở lại làng quê xưa qua những trang văn

Đọc 'Ngàn mùa hoa' của cố nhà văn Băng Sơn, độc giả không chỉ cảm nhận được nét đẹp của thiên nhiên mà còn thấy nét bình yên của nông thôn xưa.

Vẻ đẹp bình yên, trong sáng của 'Ngàn mùa hoa'

Lật giở từng trang trong bộ 2 cuốn sách 'Ngàn mùa hoa' của cố nhà văn Băng Sơn, do Nhà xuất bản Phụ nữ Việt Nam ấn hành, bạn đọc như lạc vào một không gian thiên nhiên đẹp đẽ, bình yên của vùng nông thôn xưa.

Mùa màng rơm rạ quê nhà

Vụ mùa đến, những đụn rơm vàng óng trải khắp nơi. Lúa về nhà trước, rơm rạ về sau. Niềm hân hoan chân chất từ ruộng đồng khiến cho mỗi khi được mùa, nông phu như lặn chìm đâu mất sự vất vả nắng mưa.

Chiếc bánh chưng méo đầu tay của tôi

Tôi lớn lên bên ông bà nội và mẹ. Ba đi công tác xa nhà, các anh chị đi làm, đi học xa. Mỗi tết đến, mọi người còn chưa về, tôi lại phụ giúp ông gói bánh. Bắt đầu từ năm bảy tuổi, ông giao cho tôi việc rửa lá dong. Lần đầu, giao việc gì cho tôi, ông cũng kiểm tra cẩn thận. Từng kẽ lá, cuống lá phải được kì sạch mà không được làm rách. Lá dong sau đó được để ráo nước trên một cái rổ tre.

Cái tết đủ đầy của mẹ

Đã ngoài ba mươi tuổi nhưng mỗi dịp tết đến được nghe lại những câu hát quen thuộc về ngày tết, trái tim tôi như chậm lại một nhịp. Cả một kí ức về tuổi thơ đầy khó khăn nhưng ấm áp, nhất là vào những ngày tết luôn được tôi lưu giữ trong trái tim.

Thương mãi mùa đông

Dễ gì quên được mùa đông! Nỗi nhớ mùa đông cứ theo tôi cùng năm tháng, nhất là khi những cơn gió bấc theo về, những loài chim rủ nhau thiên di tránh rét, ký ức xưa lại hiển hiện trong tôi...

Đường thi cử lận đận khiến Nguyễn Công Trứ 'ham chơi'

Dẫu là 'nhân vật có kỳ tài lỗi lạc, về ngôn ngữ, hành động, thường không chịu bó buộc theo quyền sáo thói thường', nhưng Nguyễn Công Trứ thành tài muộn, đường công danh lận đận.

Ðông về nhớ bếp quê

Mùa thu vừa cựa mình, ấy vậy mà đã qua rất nhanh, nhường chỗ cho mùa đông lại đến... Quê hương vào mùa đông, những cơn gió mùa Ðông Bắc đột ngột tràn về, lùa vào trong da, tê tái lạnh run người, những đàn chim đang bay mải miết về phương nam tìm gió và nắng ấm. Rồi đến những ngày tiếp theo, ban ngày trời âm âm u u, ít nắng và lạnh thấu xương, nhiều ngày trời chuyển mình, những làn mưa phùn kèm theo gió bấc thổi như găm kim vào da thịt. Bạn hay tôi đang ở ngoài đường hay ở nơi nào đó vì công việc, đều muốn nhanh nhanh về nhà để xà vào nơi bếp ấm, huơ đôi bàn tay lạnh cóng bên bếp lửa hồng, như thuở khi mới lên chín lên mười xa xưa…

Ðôi chân của Súa

Từ lúc Súa được bà đỡ mát tay nhất vùng đưa ra khỏi lòng mẹ, bà đỡ đã nhìn ra điều khác biệt của Súa với những đứa trẻ khác. Mẹ Súa sinh khó, cha nhất quyết đi mời bà đỡ. Chứ bình thường, người đàn bà bụng mang dạ chửa của họ Vàng nhà Súa phải lót ổ rơm cạnh hốc đá cao sau nhà, mẹ phải tự vượt cạn một mình chứ không có sự giúp đỡ của ai. Bố Súa là người đàn ông hiện đại, bố không chấp nhận điều ấy, bố bảo với mẹ 'cửa sinh cũng là cửa tử, không có ai giúp lúc người phụ nữ yếu đuối nhất thế là không coi trọng sinh mạng con người, thế là hủ tục. Ðã là hủ tục thì phải thay đổi, phải bỏ đi thôi'.

Người thành phố không được như con kiến

Cuộc sống ngày nay ở thành phố, hàng xóm gần như không có nhu cầu trò chuyện, gắn kết cộng đồng. Nhà nào cũng ỉm ỉm cửa đóng then cài, mà quên mất cái tình làng nghĩa xóm 'tối lửa tắt đèn có nhau'.

'Đứa... đốt rơm' là 'đứa' nào?

Bài ca dao 'Ngồi buồn đốt một đống rơm' đã có nhiều hướng tiếp cận, phân tích khác nhau: 'Ngồi buồn đốt một đống rơm/ Khói bay nghi ngút chẳng thơm chút nào/ Khói lên đến tận thiên tào/ Ngọc Hoàng phán hỏi: Đứa nào đốt rơm?'. Trên tinh thần tôn trọng các cách hiểu khoa học, bài viết xin bàn góp một tiếng nói, vẫn có thể là chưa đúng, chưa lột tả cho được cái thần thái hồn cốt của bài ca dao, do vậy xin được lắng nghe, học tập ở những trao đổi, phản biện tiếp theo.