Mỹ gian nan phát triển tên lửa siêu thanh 'Đại bàng hắc ám'
Một hệ thống tên lửa siêu thanh tầm xa (LRHW) của Mỹ phát triển gần như đã đi đến thành công, nhưng tính hiệu quả cũng như sự xứng đáng là bài toán nan giải.

Ngày 12/12/ 2024, dưới bầu trời Florida tại Trạm Lực lượng Vũ trụ Cape Canaveral, Quân đội Mỹ đã nín thở chờ đợi. Một bệ phóng Transporter Erector khổng lồ, được gắn vào xe tải chiến thuật M983, nâng một hộp chứa lên gần như thẳng đứng. Bên trong là Vũ khí Siêu thanh Tầm xa (LRHW) của Quân đội, một hệ thống mà cho đến gần đây vẫn là nguồn cơn gây ra vô số thất vọng và phản đối từ công chúng.

Đây chính là thời điểm quan trọng của của cuộc thử nghiệm được gọi ví von là Canh bạc Canaveral, nhằm chứng minh rằng chương trình tên lửa siêu thanh phóng từ mặt đất hàng đầu của Mỹ cuối cùng đã vượt qua được những vấn đề nan giải khiến chương trình này không thể bay được.

Với một tiếng gầm rú, tên lửa khai hỏa và bay vút về phía đông Đại Tây Dương. Đối với giới quan sát, đó là một cảnh tượng ngoạn mục. Lầu Năm Góc thì xem đó là khoảnh khắc chuộc lỗi mang tính lập trình. Đây là sự kiện bắn đạn thật "to-end" đầu tiên của hệ thống LRHW, tích hợp bệ phóng di động và Trung tâm Điều hành Pháo đài trong một cấu hình hoạt động đầy đủ.

Trong suốt năm 2023, LRHW đã bị đình chỉ bởi sự yếu kém về mặt kỹ thuật của đội ngũ nghiên cứu hỗn hợp gồm 9 tập đoàn. Hai lần phóng dự kiến vào tháng 3 và tháng 9 đều bị hủy bỏ trong quá trình kiểm tra trước khi bay , những thất bại mà Quân đội Hoa Kỳ cho rằng không phải do bản thân tên lửa tinh vi, mà là do "vấn đề kỹ thuật cơ khí" với bệ phóng do Lockheed Martin sản xuất.

Nhưng thành công vào tháng 12 năm 2024 đã viết lại câu chuyện đó. Nó không chỉ xác nhận tên lửa mà còn khẳng định toàn bộ hệ sinh thái trên mặt đất được thiết kế để biến nó thành mối đe dọa đáng tin cậy trên chiến trường. Chỉ vài tháng sau, vào ngày 24 tháng 4 năm 2025, Quân đội Mỹ chính thức đặt tên cho LRHW cái tên "Dark Eagle" - Đại bàng hắc ám.

“Dark” được chọn để thể hiện khả năng “phá hủy năng lực của đối phương” của vũ khí, trong khi “eagle” tôn vinh thợ săn bậc thầy, một sự thừa nhận về sự kết hợp giữa tốc độ, độ chính xác, khả năng cơ động và khả năng sống sót mà hệ thống này hứa hẹn.

Dark Eagle đại diện cho một loại vũ khí được gọi là phương tiện lướt tăng tốc siêu thanh, một công nghệ làm thay đổi cơ bản động lực của các cuộc tấn công tầm xa. Hoạt động của nó là sự kết hợp giữa sức mạnh thô sơ và sự tinh tế về mặt khí động học, được thiết kế để không thể đoán trước và do đó cực kỳ khó chống lại. Giống như những gì người Nga đã nói nhiều lần về các loại tên lửa mới của họ.

Vật thể lướt siêu thanh phổ biến (C-HGB) là trái tim của vũ khí, là sản phẩm của nhiều thập kỷ nghiên cứu của Mỹ về máy bay siêu thanh. Nguồn gốc thiết kế của nó có thể bắt nguồn từ Thí nghiệm phương tiện tái nhập năng lượng có cánh Sandia vào những năm 1980 và trực tiếp hơn là chương trình Vũ khí siêu thanh tiên tiến của Quân đội, được tiến hành thử nghiệm vào những năm 2010.

Điều quan trọng là Dark Eagle là vũ khí phi hạt nhân. Sức sát thương của nó đến từ đầu đạn C-HGB hoạt động như một đầu đạn động năng . Nó không mang theo đầu đạn nổ truyền thống. Thay vào đó, nó dựa vào vận tốc cực lớn để tạo ra động năng cực lớn khi va chạm, đến mức, theo lời Quân đội Hoa Kỳ, nó có thể "phá hủy" ngay cả những mục tiêu kiên cố nhất.

Bản thân C-HGB là một sản phẩm kỹ thuật tinh vi, không chỉ bao gồm đầu đạn mà còn có hệ thống dẫn đường tiên tiến, hệ thống cáp bên trong và lớp bảo vệ nhiệt quan trọng để chịu được nhiệt độ thiêu đốt 3.000 độ F (1.649 độ C) do ma sát khí quyển ở tốc độ siêu thanh. Để đưa C-HGB đạt được tốc độ và độ cao hoạt động, nó được tích hợp với tên lửa đẩy nhiên liệu rắn hai tầng có đường kính 34,5 inch (88 cm).

Vũ khí này được phóng từ Transporter Erector Launcher (TEL), một bệ phóng di động khổng lồ bao gồm một xe kéo M870A4 đã được sửa đổi, được kéo bởi một xe tải chiến thuật cơ động hạng nặng Oshkosh M983. Tính cơ động này là một tính năng cốt lõi, cho phép một khẩu đội nhanh chóng triển khai đến vị trí phóng, bắn tên lửa và di chuyển — một chiến thuật "bắn và chạy" khiến đối thủ rất khó có thể nhắm mục tiêu và tiêu diệt.

Dark Eagle là một hệ thống tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (HGV) được trang bị vũ khí thông thường, di động trên đường bộ, được thiết kế để linh hoạt về mặt chiến thuật và tác chiến. Dark Eagle có tầm bắn trung bình khoảng 1.725 dặm (2.776 km) và tốc độ tối đa được báo cáo là Mach 17.

Nhiệm vụ cốt lõi của Dark Eagle thuộc Quân đội Hoa Kỳ là hoạt động như một “kẻ phá cửa” chống lại hệ thống phòng thủ tiên tiến của đối phương, đặc biệt là mạng lưới Chống tiếp cận/Chống xâm nhập (A2/AD). Sự kết hợp giữa tốc độ và khả năng cơ động khó lường cho phép nó xuyên thủng các bong bóng phòng thủ và thực hiện các đòn tấn công chính xác vào những mục tiêu quan trọng nhất, mang lại lợi ích cao nhất.

Dark Eagle là một trong những loại đạn dược thông thường đắt đỏ nhất trong kho vũ khí Mỹ. Ngân sách đề xuất cho chương trình này trong năm tài chính 2025 của Lục quân là 1,282 tỷ đô la, bao gồm 744 triệu đô la cho việc mua sắm tên lửa và 538 triệu đô la cho Nghiên cứu, Phát triển, Thử nghiệm và Đánh giá. Dự kiến mỗi quả tên lửa "Đại bàng hắc ám" có giá 41 triệu đô. Để so sánh thì tên lửa hạt nhân phóng từ tàu ngầm mới nhất là Triden II-D5 có giá chỉ 31 triệu đô.

Có lẽ điều đáng lo ngại hơn cả chi phí là những nghi ngờ dai dẳng về hiệu suất thực tế của vũ khí trong chiến đấu. Chính người thử nghiệm chính của Lầu Năm Góc đã nêu ra những dấu hiệu cảnh báo nghiêm trọng. Báo cáo năm 2024 từ Giám đốc Kiểm tra và Đánh giá Hoạt động (DOT&E) đã đưa ra một phán quyết thẳng thắn: “Không có đủ dữ liệu để đánh giá hiệu quả hoạt động, khả năng sát thương, tính phù hợp và khả năng sống sót của hệ thống LRHW.”
Mỹ phát triển bom xuyên hầm thế hệ mới siêu mạnh, siêu đắt.