'Hỏa thần' TOS-1A vừa đáng sợ vừa dễ trở thành mục tiêu
TOS-1A có khả năng tạo hỏa lực mạnh trong thời gian ngắn, nhưng tầm bắn hạn chế khiến hệ thống phải hoạt động gần khu vực chiến đấu, nơi nguy cơ bị phát hiện và tập kích luôn rất lớn.
TOS-1A được phát triển cho một nhiệm vụ đặc biệt: đưa hỏa lực rocket nhiệt áp đến tương đối gần tuyến đầu để hỗ trợ lực lượng mặt đất. Hệ thống sử dụng xe mang phóng trên khung gầm xe tăng T-72A, mang 24 ống phóng cỡ 220 mm. Rocket của TOS-1A có tầm bắn từ 400-600 mét đến 6 km, tùy loại đạn.
Khi khai hỏa, TOS-1A có thể tạo ra hỏa lực tập trung trên một khu vực mục tiêu trong thời gian ngắn. Đây là lý do hệ thống có giá trị khi lực lượng mặt đất cần chế áp các vị trí phòng thủ hoặc công sự.
Khung gầm bánh xích cũng cho phép phương tiện cơ động trên địa hình phức tạp và có mức bảo vệ cao hơn các giàn phóng rocket đặt trên xe tải.
Nhưng chính sức mạnh đó lại tạo ra một nghịch lý. Một hệ thống có khả năng tạo ra hỏa lực lớn cũng trở thành mục tiêu có giá trị cao đối với đối phương.
TOS-1A không chỉ là một phương tiện chiến đấu thông thường. Nếu bị phát hiện, việc loại bỏ nó có thể giúp đối phương giảm đáng kể nguy cơ từ những đợt phóng rocket tiếp theo.
Điểm yếu lớn nhất nằm ở tầm bắn. Nhiều hệ thống MLRS tầm xa có thể khai hỏa từ vị trí cách xa tuyến tiếp xúc hơn. TOS-1A thì khác.
Với tầm bắn tối đa 6 km, hệ thống phải tiến gần khu vực chiến đấu để thực hiện nhiệm vụ. Điều đó làm tăng nguy cơ bị phát hiện bởi UAV trinh sát, pháo binh hoặc các phương tiện giám sát khác.
Trên chiến trường hiện đại, vấn đề không chỉ là bắn trúng mục tiêu. Một hệ thống hỏa lực còn phải sống sót sau khi khai hỏa. TOS-1A cần nhanh chóng thay đổi vị trí, kết hợp với ngụy trang, trinh sát và bảo vệ để giảm khả năng bị đối phương phản kích.
Đây là khác biệt quan trọng giữa TOS-1A và những hệ thống rocket tầm xa. TOS-1A có ưu thế khi đưa được hỏa lực mạnh đến gần lực lượng chiến đấu, nhưng phải chấp nhận rủi ro lớn hơn trong quá trình tiếp cận và rút lui.
Vì vậy, sức mạnh của TOS-1A không thể tách rời khả năng sống sót. Hỏa lực càng lớn, giá trị mục tiêu càng cao; càng tiến gần tiền tuyến, nguy cơ bị phát hiện càng lớn.
Chính nghịch lý này quyết định cách "Mặt trời thiêu đốt" được sử dụng trên chiến trường hiện đại.
