Giêng hai về gần
Một năm được đánh dấu bằng bốn mùa, xuân hạ thu đông, bằng mười hai lần trăng tròn rồi trăng khuyết, bằng mười hai tháng theo nhịp tuần hoàn của đất trời. Trong mười hai tháng ấy, giêng hai luôn mang đến cho con người những cảm xúc đong đầy, cho sự khởi đầu một năm mới an lành, tươi đẹp.
Ở xứ cao nguyên, giêng hai bắt đầu bằng những cơn gió rong ruổi khắp núi đồi cỏ cây, bằng cái nắng vàng như chảy mật, bằng mùa khô bỏng cháy xua tan cái rét mướt của ngày đông cũ. Giêng hai cũng là thời điểm vạn vật sinh sôi, cây cối đâm chồi nảy lộc, những chiếc lá xanh non bung nở sau giấc ngủ dài qua mùa đông lạnh giá, những mùa hoa xao xuyến núi đồi với sắc hồng ngọt ngào của mai anh đào, với vẻ mộng mơ của mùa phượng tím... Phố đổi màu. Lòng người cũng hân hoan theo sự tươi mới của đất trời.
Giêng hai lúp xúp mầm xanh của vụ gieo trồng mới, màu đỏ bazan như thắm hơn, nồng nã mùi đất trên những luống cày. Những vườn xà lách mơn mởn xanh trải dài hút mắt, những vườn bông cúc, đồng tiền, hoa hồng chúm chím nụ. Những vườn cà phê phủ lên triền đồi một màu trắng như bông, ngạt ngào hương thơm, thu hút lũ bướm ong rập rờn hút mật. Những đàn bướm xanh chấp chới chao liệng, tỏa ra muôn phương, vỗ cánh tung bay cho thỏa những ngày vùi mình trong kén. Người nông dân sau ba ngày tết lại tất bật với ruộng vườn, với mong ước mưa thuận gió hòa, vụ mùa bội thu, trúng mùa được giá.
Giêng hai mang hương vị yêu thương của mùa đoàn viên, mùa sum vầy. Những đứa con xa quê háo hức trở về, rưng rức ngắm bóng dáng quen thuộc của mẹ cha, để vuốt ve những nếp nhăn hằn trên gương mặt đượm màu sương gió, để cảm nhận ánh mắt ngời niềm vui của ông bà, để gặp mặt người thân, để cùng nhau quây quần bên mâm cơm đón chào năm mới, để họ hàng bè bạn xóm giềng chúc nhau những điều tốt lành. Những muộn phiền bất đắc của năm cũ tạm gác lại, lòng người mở ra, trải rộng cùng mùa xuân của núi non, trời biển. Những yêu thương ấm áp ấy là của để dành, là hành trang cho những kẻ xa quê vững bước trên nẻo đường mưu sinh trong hơn ba trăm ngày xa xứ, để mỗi dịp xuân sang lòng người lại náo nức quay về.
Giêng hai là mùa bình an. Người người đến chùa thắp hương lễ Phật. Tiếng chuông chùa vang vọng hòa vào thanh âm của năm mới. Trong làn khói tỏa hương trầm bảng lảng quyện vào không trung, tâm người an hơn, lòng người tĩnh lại. Mọi người cùng gửi gắm lời nguyện cầu sức khỏe đến mẹ cha, đến chồng vợ cháu con, gửi những mong ước cho bản thân trên bước đường công danh sự nghiệp, cho hạnh phúc gia đình, cho mái ấm thương yêu. Ở chốn tâm linh ấy, con người không ngừng trao gửi niềm tin và tràn đầy hi vọng.
Giêng hai rộn ràng lễ hội, hội làng, hội vùng, hội trên khắp mọi miền đất nước. Tiếng trống khai hội tưng bừng, cờ xí rợp trời, từng đoàn người mặc trang phục xưa theo những đám rước đến đình làng, đến nơi thờ tự linh thiêng. Con người được về với cội nguồn tổ tiên, với truyền thống, với nét văn hóa đậm đà bản sắc của làng quê, của dân tộc. Người người xiêm áo lượt là đi trẩy hội, lòng rộn rã niềm vui, tràn đầy hân hoan trong không khí tươi vui của hội hè lễ lạt.
Giêng hai trong tâm tưởng mỗi người luôn là sự khởi đầu một năm mới bình an và nhiều ước vọng...
Nguồn Lâm Đồng: https://baolamdong.vn/gieng-hai-ve-gan-426907.html











