Có đi xa mới biết con đường về nhà thân thương đến nhường nào! Con đường dẫn về nhà của tôi lọt thỏm giữa cánh đồng lúa mênh mông. Đó là con đường đất nhỏ nối giữa một bên là xóm làng êm đềm khói tỏa, một bên là bờ đê dài hun hút của dòng sông quê hiền hòa. Nơi ấy đã lưu giữ giúp tôi những dấu chân bỡ ngỡ của buổi đầu tiên đến trường, bàn tay bé nhỏ nắm chặt trong bàn tay thô ráp của mẹ. Nơi bốn mùa thơm hương lúa ngọt ngào, rập rờn những cánh chuồn ngô, chuồn ớt chở giọt nắng mai biêng biếc. Nơi chắp cánh ước mơ thời ấu thơ vụng dại của tôi, những sớm tinh sương tíu tít như chú chim non cùng bè bạn đến trường.
Phía ngoài ô cửa khép hờ, là một khoảng xanh lá. Từ tầng 2, có thể nhìn thấy những ngọn lá non, mướt xanh. Cái màu xanh trông có vẻ yếu ớt dưới nắng đậm. Nếu nhìn kỹ có thể trông thấy chút mệt nhoài trong dáng rũ. Nhưng có vẻ như chẳng hề chi vì đến khi nắng xế phía bên kia tường nhà, chúng sẽ lại nhí nhảnh trở lại trong gió.
ĐBP - Phình Giàng - chỉ nghe tên thôi đã có cảm giác xa ngái, heo hút! Ðịnh lượng bằng ki lô mét thì Phình Giàng không phải là xã quá xa so với nhiều xã đặc biệt khó khăn khác trên địa bàn tỉnh. Bởi xã Phình Giàng cách trung tâm huyện Ðiện Biên Ðông khoảng 30km, nếu tính từ TP. Ðiện Biên Phủ thì Phình Giàng cách gần 100 cây số. Nhưng Phình Giàng còn rất nhiều khó khăn! Ðịa bàn vùng cao cách trở, thiếu thốn về hạ tầng kinh tế - xã hội, thiếu khoa học kỹ thuật, nhận thức của người dân không đồng đều, năng lực cán bộ xã còn hạn chế... nên nghèo cũng là điều khó tránh khỏi! Và Báo Ðiện Biên Phủ gánh trên vai nhiệm vụ đầy vinh dự nhưng vô vàn thách thức: 'Ðỡ đầu' giúp Phình Giàng theo Quyết định số 182/QÐ-UBND (nay là Quyết định số 708/QÐ-UBND) của UBND tỉnh! Mà đâu chỉ có mỗi Phình Giàng, những năm đầu Báo nhận 'đỡ đầu' cả xã Pú Hồng (tách ra từ xã Phình Giàng).
Thiệt tình là mình nhớ nơi đó. Một vùng không mấy xa thành phố. Cỏ thì xanh và ngày quá chừng yên tĩnh. Ngay cả gió cũng chỉ se sẽ lướt trên mặt hồ. Những chú sẻ nâu lích chích trên vòm cây. Khi ngồi dưới tán lá, với một ly đen đá, mình đã ngó mãi ra mặt hồ. Không nghĩ gì đâu. Chỉ ước giá được như thế mãi…