Ai về đường ấy hôm nay/Ngựa hồng ai cưỡi, dù tay ai cầm?… Khi ruổi rong ở xứ Nẫu Bình Định - Phú Yên, thỉnh thoảng lại nghe lóc cóc tiếng vó ngựa kéo xe đưa khách, chở hàng và như một kiểu tự động 'au tô' phát, miệng tôi lại lẩm nhẩm mấy câu ca dao này.
Mỗi mùa hè, Siena lại được đánh thức bởi tiếng vó ngựa, tiếngtrống vang lên như nhịp tim cộng đồng và cảm xúc dâng tràocủa hàng vạn con người.
Trong 12 con giáp, Ngựa (Ngọ) là biểu tượng của sự tận tụy, bền bỉ và lòng kiêu hãnh. Không chỉ là người bạn đường thân thiết trong đời sống lao động, Ngựa còn đi vào lịch sử hào hùng của dân tộc như một chứng nhân của những chiến công hiển hách.
Bản Mạ (khu phố Thanh Xuân), xã Thường Xuân, tỉnh Thanh Hóa được biết đến là nơi nuôi ngựa, cung cấp cho nghĩa quân Lam Sơn đánh giặc, nay đã trở thành một điểm du lịch cộng đồng nổi tiếng xứ Thanh.
Trong vòng quay mười hai con giáp, Ngọ (con ngựa) hiện lên như một biểu tượng vừa quen thuộc, vừa thiêng liêng trong đời sống văn hóa, tín ngưỡng và tâm thức người Việt. Bước sang năm mới Bính Ngọ, hình ảnh những vó ngựa tung bờm trong nắng xuân dường như gợi nhắc về hành trình bền bỉ, trung thành và nghĩa tình mà loài vật này đã đồng hành cùng con người qua bao thăng trầm của lịch sử.
Xuân Bính Ngọ 2026 gõ cửa, mang theo hương vị thanh khiết của đất trời và hơi ấm sum vầy. Trong không gian tao nhã của những ngày đầu năm, ta hãy cùng nhau 'đối ẩm' bên những bức tranh ngựa kiệt xuất của Từ Bi Hồng - họa sĩ vẽ ngựa nổi tiếng nhất Trung Quốc, và của Lê Trí Dũng - họa sĩ vẽ ngựa nổi tiếng nhất Việt Nam. Hãy lắng nghe tiếng vó ngựa ngân vang qua nét cọ của hai bậc kỳ tài, để cảm nhận trọn vẹn sức sống và khát vọng 'Mã đáo thành công' của mùa Xuân mới.
Bộ sưu tập 'Ngựa Gióng' của Nghệ nhân Ưu tú (NNƯT) Nguyễn Tấn Phát như một cuộc đối thoại giữa quá khứ và hiện tại, giữa chất liệu cổ truyền và hơi thở đương đại.
Xuân Bính Ngọ 2026, về phố cổ Hội An kể chuyện tái sinh những linh vật Ngựa. Từ 'vết sẹo' thiên tai và tinh hoa làng nghề gốm, các tác phẩm đã thắp lên khát vọng vươn mình mạnh mẽ nơi miền di sản.
Từ roi mây đến vó ngựa dặm trường, hình tượng ngựa trong tuồng cổ không chỉ là đạo cụ, mà còn là biểu tượng khí phách, lòng trung và hồn cốt anh hùng đất võ Gia Lai.
Những ngày đầu năm, đỉnh núi Đá Chồng (Sóc Sơn, Hà Nội) chìm giữa biển mây trắng xóa. Tượng đài Thánh Gióng hiện lên mờ ảo trên nền trời xám nhạt, tạo nên khung cảnh uy nghiêm, huyền bí giữa đất trời vào xuân.
Vận hội mới cho chuỗi giá trị nông sản Việt sẽ như tiếng vó ngựa phi hùng tráng. Đó là bước chuyển ngoạn mục từ 'manh mún' sang quy mô lớn nhờ nông dân trở nên 'chuyên nghiệp' hơn, còn HTX và doanh nghiệp rõ nét dẫn dắt để cùng nhau cất cánh.
Nghệ nhân Dach (SN 1916, làng Prông Thoong, xã Ia Băng, tỉnh Gia Lai) là nhân chứng sống của một thời cao nguyên còn vang tiếng vó ngựa trong sương sớm. Ông có khả năng đặc biệt khi có thể đặt tay lên bờm những con ngựa hoang giữa rừng khiến chúng phải khuất phục.
Sứ mệnh đối ngoại Việt Nam trong kỷ nguyên mới đặt ra yêu cầu và trách nhiệm cao hơn đối với toàn Ngành. Các Đại sứ, Trưởng cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài chia sẻ quyết tâm triển khai hiệu quả đường lối đối ngoại của Đại hội XIV, góp phần đưa đối ngoại Việt Nam vươn xa.
Giữa mây ngàn biên viễn Mường Lống, người Mông vẫn lặng lẽ gìn giữ giống ngựa bản địa. Không chỉ là vật nuôi, ngựa còn là biểu tượng của sức sống, của ký ức và niềm tự hào của đồng bào Mông nơi 'cổng trời' xứ Nghệ.
Những ngày Tết Bính Ngọ, những con đường nhỏ bình yên ở Bà Điểm, Bình Hưng… thi thoảng vẫn vang lên tiếng lốc cốc của vó ngựa hòa quyện vào không gian thoang thoảng mùi rơm khô. Ít ai biết rằng nơi ven đô này từng là 'thủ phủ' của những gia đình nuôi ngựa đua gắn bó với trường đua Phú Thọ. Trường đua giờ chỉ còn trong ký ức, nhưng hơi thở của một thời vang bóng vẫn phảng phất nơi những chuồng ngựa, trong câu chuyện của những người ba đời giữ nghề.
Từ nhạc tiền chiến đến nhạc trẻ, từ khúc hùng ca, tình ca đến nhạc thiếu nhi, hình tượng ngựa đã rong ruổi qua nhiều thế hệ sáng tác, trở thành biểu tượng đa nghĩa về tự do, thân phận và khát vọng trong âm nhạc Việt Nam.
Tiếng vó ngựa rộn rã trên những cung đường đèo dốc không chỉ là âm thanh của việc di chuyển, mà còn là nhịp đập văn hóa bền bỉ của đồng bào các dân tộc vùng cao Tây Bắc.
Gần 50 năm gắn bó với đàn ngựa, ông Nguyễn Hữu Chi không chỉ nuôi 'chiến mã' để tranh tài, mà còn gìn giữ một nét văn hóa đặc sắc của vùng đất Phú Yên cũ.
Văn hóa dân tộc Việt Nam gắn với ngựa cũng đã trải dài hàng ngàn năm, trên khắp đất nước với nhiều địa điểm, gắn với ký ức của nhiều thế hệ, nhiều cộng đồng dân tộc. Trong sự phát triển của văn hóa và đời sống thời đại mới, ngựa lại có những đóng góp đáng kể trong đời sống, văn hóa, kinh tế.
Nằm giữa dòng sông Tiền thơ mộng, cù lao Thới Sơn (thuộc phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp) không chỉ được ví như 'viên ngọc quý' của du lịch miệt vườn mà còn là nơi lưu giữ nhịp sống chậm rãi, tách biệt với sự hối hả của thời đại số.
Tiết xuân trên cao nguyên Bắc Hà (Lào Cai), khi sương còn vương trên những triền đồi mận trắng, đâu đó tiếng vó ngựa khua nhịp trên đường. Vó ngựa Bắc Hà giờ đây không chỉ chở người qua dốc núi, mà còn theo chân người làm du lịch, mở ra hướng phát triển kinh tế mới cho người dân địa phương.
Khi những cánh dã quỳ trên cao nguyên vừa khép lại, cũng là lúc sắc mai vàng rực rỡ của miền duyên hải bừng nở.
Cưỡi ngựa được xem là môn thể thao xa xỉ, chỉ xuất hiện ở các trường đua hay khu nghỉ dưỡng cao cấp. Thế nhưng hơn 10 năm trở lại đây, cùng với sự giao thoa văn hóa, môn thể thao cưỡi ngựa đã âm thầm bén rễ tại Việt Nam, đặc biệt ở các đô thị lớn.
Ở 'cổng trời' Mường Lống (Nghệ An), giống ngựa bản địa đã gắn bó với đồng bào Mông từ bao đời nay. Dẫu đường sá ngày càng mở rộng, những lối mòn xưa đang được thay thế bằng những tuyến đường bê tông nhưng tiếng vó ngựa chạm đá giữa mây ngàn vẫn vang lên như lời nhắc nhớ về một miền ký ức văn hóa, một phần bản sắc riêng có, đồng thời gợi mở về việc gìn giữ giống vật nuôi quý hiếm nơi miền biên viễn.
Năm Ngọ mang đến nhịp vó quen thuộc của những hành trình dài. Từ hình ảnh con ngựa trong lịch sử và văn hóa, câu chuyện về loài vật ấy gợi mở những suy ngẫm nhẹ nhàng về ý chí, bản lĩnh và khát vọng bền bỉ của con người trên mỗi chặng đường phía trước.
Từ chiến mã giữ nước đến biểu tượng tinh thần trong đời sống hôm nay, con ngựa in dấu bền bỉ trong lịch sử và ký ức văn hóa của người Việt.
Giữa không gian xanh ngắt của những rặng dừa và vườn cây trái sum sê ở cù lao Thới Sơn (Đồng Tháp), tiếng 'lóc cóc' của vó ngựa đã trở thành một thanh âm đặc trưng, gợi nhắc về một nét văn hóa du lịch độc đáo. Nhưng phía sau những chuyến xe thong dong ấy là câu chuyện về nghề đóng móng sắt cho ngựa thầm lặng. Ở đó, ông Phạm Chí Bình là một trong những 'nghệ nhân' hiếm hoi còn giữ lửa cho nghề gia truyền này.
Trong văn hóa của người Việt từ ngàn xưa, con ngựa không chỉ tồn tại như một loài vật quen thuộc với đời sống lao động mà còn là một biểu tượng của sức mạnh, của hành trình vượt khó và của nhiều triết lý nhân sinh được gửi gắm.
Trong hệ thống can chi Á Đông, Ngọ không chỉ là mốc thời gian mà còn là biểu tượng văn hóa gắn với con ngựa. Từ tranh Bát tuấn đồ đến các thành ngữ Bát tuấn hùng phong, Mã đáo thành công, hình tượng này cho thấy cách người xưa gửi gắm quan niệm về con người, tập thể và thời thế qua vó ngựa.
Giữa sắc xuân miền núi đá Cao Bằng, khi sương còn bảng lảng trên những con đèo và chợ phiên rộn ràng đầu năm, hình ảnh con ngựa lại hiện về thân quen trong ký ức bản làng. Từ nẻo đường lao động đến không gian tâm linh, ngựa in dấu bền bỉ trong đời sống người Tày, Nùng bằng nghĩa tình và sự thủy chung. Năm Ngựa đến, theo vó ngựa xuân, những giá trị văn hóa ấy lặng lẽ gửi trao lời chúc an lành, vững bước cho mỗi người.
Năm mới là dịp để gửi những lời câu chúc Tết hay về sức khỏe, công việc, tài lộc và hạnh phúc nhằm bày tỏ mong muốn một năm mới thuận lợi, bình an.
Nơi cao nguyên mờ sương, trại ngựa Măng Đen như một 'vùng lõm' khá đặc biệt. Tiếng bước chân ngựa phi, tiếng dây cương thúc ngựa chạy hay tiếng hí dài tạo nên thanh âm vọng lại với rừng núi là một trải nghiệm kỳ thú cho du khách đến đây.
Xuân lại về, nhẹ như một hơi thở. Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 đang đến trong khoảnh khắc đất trời khẽ nghiêng mình sang mùa mới, khi gió se lạnh còn vương trên mái hiên cũ, khi nụ đào vừa hé, cánh mai vừa chạm nắng. Thời gian dường như chậm lại, để con người kịp lắng nghe nhịp đập của lòng mình giữa bao bộn bề năm cũ.
Khi những nhành hoa nở rộ và đèn lồng đỏ thắp sáng từng góc phố, Tết Nguyên đán lại trở về. Trong khoảnh khắc giao thừa năm con ngựa Bính Ngọ 2026, không cảm xúc nào sâu sắc hơn cảm giác 'đi về nhà'. Với hơn 1,4 tỷ người dân Trung Quốc, đó không chỉ là hành trình địa lý, mà là cuộc trở về với ký ức, với cội nguồn, với những vòng tay chờ đợi.
Những ngày cuối năm Ất Tỵ 2025, trong không khí rộn ràng, vui tươi chào đón mùa xuân mới, tôi thấy lòng mình reo vui khi lật giở những trang báo cuối năm, bắt gặp liên tiếp những tin vui từ mảnh đất quê mình. Niềm hạnh phúc đến trước thềm Xuân Bính Ngọ 2026 khiến tôi chợt nhớ đến câu ca dân gian đã nằm lòng bao đời nay: 'Rồng chầu ngoài Huế, ngựa tế Đồng Nai'.
HNN - Trong văn hóa Á Đông, ngựa không chỉ là phương tiện mà là biểu tượng của văn hóa. Huế thời Triều Nguyễn từng có bóng ngựa theo chân nghi trượng và xe loan cung đình. Đến nay, hình ảnh ấy vẫn hiện diện trên hai đỉnh đồng trong bộ Cửu Đỉnh, Huyền Đỉnh và Anh Đỉnh như lớp ký ức kim loại bền bỉ, nhắc rằng ngựa đã từng hiện diện trong đời sống Cố đô.
Đến cù lao Thới Sơn (phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp), du khách khó có thể bỏ qua trải nghiệm ngồi xe ngựa dạo quanh những con đường rợp bóng cây xanh. Tiếng vó ngựa lộc cộc, nhịp nhàng đưa khách thong dong qua những vườn cây trái xanh mướt đã trở thành âm thanh đặc trưng của du lịch nơi đây.
Tổng hợp những lời chúc Tết Bính Ngọ 2026 hay và ý nghĩa nhất, mang lại năng lượng tích cực, sự thịnh vượng và gắn kết yêu thương trong dịp xuân mới.
Giữa mây ngàn bảng lảng, nơi 'cổng trời' Mường Lống ở độ cao hơn 1.300 mét so với mực nước biển, mùa Xuân về mang theo sắc đào phai, mận trắng và hơi lạnh đặc trưng của miền biên viễn.