Truyện ngắn 'Đò chiều' của Lý Thu Thảo là câu chuyện về một người đàn bà sau gần ba mươi năm khép lòng, bất ngờ tìm lại nhịp đập trái tim giữa miền sông Hiếu hiền hòa. Một tình yêu đẹp nhưng mong manh, cuộc tình đến khi con người đã đi qua bao dâu bể của cuộc đời nhưng lại chỉ như chuyến đò lúc hoàng hôn- ghé bến rất khẽ rồi lặng lẽ rời đi...
Khi trí tuệ nhân tạo (AI) len vào từng ngóc ngách của đời sống văn chương, chỉ với vài cú nhấp chuột, một 'tác phẩm' có thể được tạo ra trong tích tắc, nhanh chóng, trơn tru. Phía sau sự tiện lợi ấy là những câu hỏi day dứt về lao động sáng tạo, về bản quyền, về đạo đức nghề viết và giá trị không thể thay thế của trải nghiệm sống.
Được biết nhà văn Đào Nguyên Hải, một trong những cây bút có nhiều tác phẩm về đề tài chiến tranh, góp phần làm phong phú thêm những giá trị văn học của tỉnh nhà, tôi tìm đến nhà riêng của ông ở xóm Đồng Bông, xã Hà Thượng (cũ).
Mùa Xuân không ập đến ồn ào như cơn mưa rào mùa Hạ, cũng chẳng buồn tê tái như heo may mùa Thu. Mùa Xuân ở thung lũng Nậm Mây này thường đến bằng sự đánh thức khẽ khàng của đất trời.
Những ngày cuối cùng của năm Ất Tỵ, Lê Đình Trung hào hứng khoe cuốn tiểu thuyết đầu tay được Nhà xuất bản Công an nhân dân ấn hành. Đây là tác phẩm nằm trong cuộc thi viết tiểu thuyết, truyện và ký về đề tài 'Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống' lần thứ V, giai đoạn 2022-2025, do Bộ Công an phối hợp cùng Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức.
Lấy bối cảnh đại ngàn đang bị tàn phá bởi nạn lâm tặc, 'Con chim lam về rừng' của Phan Đức Lộc không dừng lại ở một câu chuyện mang tính tố cáo hiện thực, mà đi sâu vào bi kịch nhân tính của những phận người bị đẩy đến ranh giới lương tri. Qua hình tượng Hượu và chị Xoàn, tác phẩm đặt ra vấn đề về sự tha hóa, về mặc cảm tội lỗi và khát vọng được cứu chuộc. Hình ảnh con chim lam trở thành biểu tượng giàu sức gợi cho hành trình thức tỉnh và trở về với phần thiện lương nguyên sơ của con người.
Giữa phố thị xa hoa những ngày giáp Tết, một người mẹ miền núi lặng lẽ đứng bên ban công, nghe trong lòng vang lên tiếng gọi của núi rừng và đứa con thơ nơi quê nhà. 'Tiếng gọi đêm cuối năm' là bản tự sự thấm đẫm nỗi nhớ, sự hy sinh và khát vọng trở về – nơi tình mẫu tử và gia đình luôn là bến đỗ cuối cùng của yêu thương.
Mười năm qua, mỗi độ xuân về, nhà giáo, nhà văn Trương Quang Đệ lại gửi đến bạn đọc một tác phẩm mới. Mùa xuân này, ông bước sang tuổi 91, cái tuổi nhiều người khép lại những hành trình dài, nhưng ông vẫn mở ra những chuyến đi mới bằng con chữ, không ồn ào nhưng khiến người ta khâm phục.
Ồ Tết của nó năm nào cũng quần xanh áo trắng!
Truyện ngắn Lục lạc hồng của Tống Ngọc Hân là một lát cắt đầy cảm xúc về hành trình vượt qua dông bão để tìm về hạnh phúc của một cặp vợ chồng trẻ vùng cao. Sau những biến cố từ thiên tai sạt lở đến những rạn nứt trong tình cảm, nhân vật Pằng và Peng đã tìm thấy sợi dây kết nối thông qua sự thấu hiểu và sẻ chia chân thành. Tiếng lục lạc hồng vang lên giữa đêm đầy rộn rã đón chờ một cái Tết đoàn viên, hạnh phúc.
Nguyên quán có thể là nơi ta không sinh ra nhưng cha ông ta từng 'chôn nhau cắt rốn' ở đó.
Tôi biết ơn cơ duyên lần đầu tiên với Thiên Đăng, để sau bao nhiêu năm tôi như người đã tự phá được 'lời nguyền' với bản thân - được làm kịch với những anh chị nghệ sĩ vang danh của phía Nam mà tôi thật tâm nể trọng.
Truyện ngắn Những cánh hoa xuân của Bùi Tuấn Minh là một bản hùng ca đầy chất thơ về người chiến sĩ công an nhân dân giữa trận chiến chống tội phạm ma túy cam go nơi vùng biên viễn. Trên nền trắng tinh khôi của rừng mận Tây Bắc, tác phẩm khắc họa sâu sắc sự tiếp nối giữa các thế hệ người lính: từ người cha dạn dày sương gió đến cô con gái đặc nhiệm kiên cường và người thầy dũng cảm.
VHXQ - Bác sĩ người Pháp gốc Việt Gérard Chapuis, cũng là nhà nghiên cứu và sưu tập văn hóa, được mệnh danh là 'người gác đền Bùi Xuân Phái ở Marseille'. Ông cũng là người sở hữu nhiều bức tranh 'con giáp' quý hiếm của họa sĩ Bùi Xuân Phái.
Trong cái se lạnh của đêm cuối năm, giữa sương núi và những mùa mận chờ nở, 'Con ngựa của Bá Chò' của Lý Thu Thảo kể câu chuyện về một ông già người Mông và con ngựa gắn bó hơn hai mươi mùa rẫy. Truyện chạm khẽ vào lòng người bằng tình nghĩa, lòng biết ơn và đạo lý làm người - để giữa thềm xuân cận kề, ta thấy lòng mình chậm lại và ấm hơn.
Những ngày dài lo âu với những cơn lũ ập về liên tiếp suốt từ cuối tháng 10 đến tháng 11 rồi cũng đi qua. Hôm nay, hình như Huế đã vào đông bằng một cơn mưa dài như nỗi nhớ kéo dài suốt mấy ngày liền.
Từ cuộc trở về đầy toan tính đến sự thức tỉnh trước ân nghĩa và cội nguồn, Trầm hương là câu chuyện lắng sâu về những giá trị không thể mua, không thể mang đi và càng không thể đánh đổi trên hành trình làm người.
Nhà báo, nhà văn, nhà thơ Đặng Quang Vượng sinh năm 1954, nguyên là Phó Tổng Biên tập Báo Hà Giang, Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Hà Giang. Sáng tác của ông gồm nhiều thể loại: thơ, truyện ngắn, ký sự, trường ca. Ông nổi bật với những tác phẩm viết về con người và thiên nhiên vùng cao, nơi đá và sương mù tạo nên mỹ cảm riêng cho ngôn từ.
Trong truyện ngắn 'Khuy áo đỏ', nhà văn Tống Ngọc Hân đã khắc họa thành công số phận éo le của Mắn – một người đàn bà Dao góa bụa, vì cái nghèo mà phải dứt sữa con thơ để dấn thân vào những bưởng vàng trái phép nơi rừng sâu nước độc.
'Cơn mê hồn' là lời tự sự đầy chiêm nghiệm của nhà văn Cao Duy Sơn về chú Tài – người thợ đá bản Phia Vu. Trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt và nỗi đau bị phản bội nơi quê nhà, chú Tài đã chọn cách đối đãi với cuộc đời bằng sự bao dung và tình yêu vô điều kiện. Truyện ngắn đan xen giữa ký ức tuổi thơ êm đềm, những thế võ uy dũng và thực tại cô độc của một người đàn ông góa vợ.
Thông tin từ gia đình cho biết, nhà văn Mường Mán đã qua đời vào chiều 28-1 tại nhà riêng, hưởng thọ 79 tuổi.
Một câu chuyện lặng lẽ, giàu chất nhân văn về tình phụ tử. Trong nỗi buồn thấm sâu là ánh sáng dịu dàng của yêu thương, hy sinh và vẻ đẹp bền bỉ của tâm hồn con người- Xin được giới thiệu truyện ngắn 'Bầu trời của người cha' của Nguyễn Quang Thiều!
Tuấn nghĩ, gờ cửa sổ cứng như thế mà mẹ vẫn dựa vào ngủ ngon, hẳn là đã mệt biết bao nhiêu. Như vợ anh bây giờ, lúc mệt mỏi có vai anh để dựa. Còn mẹ, đã bao năm, chỉ một mình, ngược xuôi như thế...