40 năm phục vụ trong quân ngũ nên thơ của tác giả Lã Văn Mùi nhiều những hoài niệm về những tháng ngày trên chiến trường. Thơ của ông mộc mạc, giản dị, trong sáng như tâm hồn của người lính. 'Mơ xuân' là một bài thơ như thế.
Thành phố đêm nay lạnh quá. Một vài quán nhỏ lẻ tẻ trên vỉa hè, vài bóng người vội vã. Mới hơn chín giờ tối, các cửa hàng thời trang, các khu đô thị, nhà dân... bắt đầu cửa đóng thiêm thiếp. Chỉ có những tiếng rao Ai khoai nóng, bánh chưng đây..., Ai bắp luộc, chè đậu nóng nào..ò..o là vẫn văng vẳng giữa phố.
Elly Trần tiếp tục tiết lộ những góc khuất hôn nhân khiến công chúng phải rùng mình.
Chúng tôi trở về lúc làng chài đang thiêm thiếp giấc trưa. Nắng thênh thang rực rỡ không trùm lấp được vẻ hoang lạnh. Diêu chạy chân trần ra đón chúng tôi. Tôi nhìn làn da thiếu nữ căng ánh màu mật ong, hai má đỏ như rặng mây hồng. Tôi mê chết mùi tỏa ra từ người Diêu, thứ mùi đặc trưng của biển mà lâu nay đi xa tôi ám ảnh. Mùi của hơi nước nhờn ẩm, nắng và gió khô tanh, bầu trời lạnh, những cánh buồm căng phồng hứng nước.
Tiếng tít tít liên hồi từ góc phòng bệnh khiến nữ điều dưỡng dừng công việc để nhào đến nơi bệnh nhi bé xíu, gầy gò đang lên cơn suy hô hấp. Cô nhanh chóng gọi bác sĩ và đồng nghiệp đến hỗ trợ. Không khí căng thẳng, những giọt mồ hôi rịn trên trán ba người…
Lên xe đò, An mở cái bao đựng hình ra. Một chiếc nhẫn xếp bằng lá trung quân. Chiếc xe đò chở An về lại nhà buổi ấy cứ chênh chao những nỗi niềm. An nhắm mắt thiêm thiếp, vẳng bên tai là tiếng hát chiều hôm nào bên dòng sông Vàm Cỏ…
Đôi khi dưới vòm trời đêm bất tận, tôi ngồi lặng im tựa một nốt trầm sót lại sau bản hòa ca của ngày. Sự lặng im lúc này dường như mạnh mẽ hơn cả những tiếng nói.
Có loại thơ hay được đẽo câu, gọt từ, dựng tứ thật tài giỏi, ta phục mà không nhớ nổi một câu nào. Có loại thơ hay như suối trong tuôn trào từ núi đá, như nham thạch tuôn trào từ núi lửa, ta chưa phục nhưng vẫn thích vẫn nhớ những câu thơ tài hoa một cách xuất thần, không dụng công không kỹ xảo điêu luyện. Thơ của Hoa Mai thuộc loại thứ hai này.
Tháng Ba đến sớm bằng hình ảnh hoa gạo đỏ, hoa xoan tím ở những miền quê thân thuộc. Màu hoa ấy đã đi vào thơ ca như một hoài niệm nhớ thương, rưng rức trong ký ức tuổi thơ của bao người... Trước màu hoa gạo ngập ngừng, Nguyễn Thánh Ngã muốn mình là con chim nhỏ 'cất tiếng hót bên sông/ cánh đồng tháng ba ướm màu gió/ mùi bùn thơm vết chân trâu', rồi nhà thơ quặn lòng 'thương cây gạo lẻ loi/ thiêm thiếp đỏ thắp nỗi buồn rút ruột'. Và những câu thơ lục bát tháng Ba đầy cảm xúc của người con xa quê trở về bên bếp lửa nao lòng: 'Than rơm niêu đất guộc gầy/ Bát cơm gạo mới thơm đầy chiều quê'. Nỗi nhớ là vậy, luôn mơ hồ, nhưng ký ức và hoài niệm bao giờ cũng là giấc mơ đẹp đầy sâu lắng trong mỗi tâm hồn. Tất cả đều trôi qua, thời gian chỉ còn lại bao hối tiếc: 'Ngẩn ngơ nhặt xác lá vàng/ Rưng rưng hứng giọt thời gian nghẹn ngào'.
Khi tôi quay trở lại, quán cà phê cũ đã thay bảng hiệu mới. Không còn người chủ quen biết, mái tóc dài đậm chất nghệ sĩ, rành sở thích của vị khách thường đi một mình, luôn mang theo vài cuốn sách, ly cà phê đen thật ít đường, nhạc Trịnh thời kỳ đầu là tôi nữa.
Cuối mùa thu năm 1991, khi tôi đang học lớp 12, thì được tỉnh lập danh sách trình trung ương cử đi học tại Liên Bang Xô Viết (kiểu như phát triển tài năng trẻ của tỉnh). Đợt đi ấy có đến 43 bạn trên cả nước được sang Liên Xô học tập, trong đó có tôi và em. Em là con của một Phó Bí thư tỉnh Hà Nam Ninh cũ, xinh đẹp, duyên dáng, bởi thế tôi bị đứng hình ngay lần gặp đầu tiên tại Nhà Khách của Bộ Giáo dục & Đào tạo.
Một sớm mùa đông, thong dong đạp xe trên những con phố nhỏ quen thuộc, giữa cái gió se lạnh mơn man, tôi thả hồn mình lang thang, quyện hòa cùng vẻ tinh khôi phảng phất trong hơi thở mùa đông se sắt. Dường như đất trời vẫn còn thiêm thiếp, chưa muốn cựa mình tỉnh dậy. Tôi biết mùa đông đã đi được một đoạn đường và đang làm nốt sứ mệnh của thiên nhiên giao phó là hái những chiếc lá cuối cùng của mùa thu còn sót lại…
'Tôi xem nó như người nhà, như gia đình, mất chúng rồi tôi đau lắm nhưng không biết làm gì. Tôi chỉ biết không nghĩ ngợi nhiều để sống tiếp' chú Minh Hùng chia sẻ cùng SAOStar.
Ia Lang bây giờ thuộc huyện Đức Cơ nhưng trước khi thành lập huyện mới năm 1991, xã thuộc huyện Chư Prông. Năm 1985, thực hiện chủ trương tăng cường cán bộ cho cơ sở, tôi và Nguyễn Tấn Đức, bấy giờ là cán bộ Liên đoàn Lao động tỉnh và Ninh Đức Cảnh-Phó Trưởng phòng Cảnh sát Giao thông Công an tỉnh được huyện phân công về xã này làm công tác tham mưu giúp cấp ủy, chính quyền địa phương.
Vợ đẻ xong vẫn còn đau chưa về được, chồng em đứng ngoài gọi với: 'Vợ ơi, anh không được vào vợ ạ. Vợ cố gắng lên nhé'…
Bên kia sông, ngay sát mép nước nơi mố cầu xây gạch đã sụp nghiêng xuống dòng sông, đêm qua gió bấc về lúc nửa đêm, vợ chồng ông chài nghe như có tiếng ai rên ngoài sông nước.
Vì hoàn cảnh hết sức khó khăn, anh Hoàng phải đem con út cho người khác nuôi. Trong khi đó, con thứ hai mắc bệnh xuất huyết não đã trải qua rất nhiều ca phẫu thuật vẫn còn nguy kịch.
TP Vinh, Nghệ An cho chặt hàng trăm cây trên đường để trồng hoa ban thay thế. Nhìn cảnh này nhiều người dân không khỏi ngậm ngùi, cả quan chức có trách nhiệm cũng nói rằng rất tiếc.
Thi Ngọc Lan, hiện sống và viết tại Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai. Thơ chị là nguồn cảm hứng cho rất nhiều nhạc sỹ. Chị có hàng chục bài thơ đã được phổ nhạc.