Tháng Ba đến sớm bằng hình ảnh hoa gạo đỏ, hoa xoan tím ở những miền quê thân thuộc. Màu hoa ấy đã đi vào thơ ca như một hoài niệm nhớ thương, rưng rức trong ký ức tuổi thơ của bao người... Trước màu hoa gạo ngập ngừng, Nguyễn Thánh Ngã muốn mình là con chim nhỏ 'cất tiếng hót bên sông/ cánh đồng tháng ba ướm màu gió/ mùi bùn thơm vết chân trâu', rồi nhà thơ quặn lòng 'thương cây gạo lẻ loi/ thiêm thiếp đỏ thắp nỗi buồn rút ruột'. Và những câu thơ lục bát tháng Ba đầy cảm xúc của người con xa quê trở về bên bếp lửa nao lòng: 'Than rơm niêu đất guộc gầy/ Bát cơm gạo mới thơm đầy chiều quê'. Nỗi nhớ là vậy, luôn mơ hồ, nhưng ký ức và hoài niệm bao giờ cũng là giấc mơ đẹp đầy sâu lắng trong mỗi tâm hồn. Tất cả đều trôi qua, thời gian chỉ còn lại bao hối tiếc: 'Ngẩn ngơ nhặt xác lá vàng/ Rưng rưng hứng giọt thời gian nghẹn ngào'.
Khi tôi quay trở lại, quán cà phê cũ đã thay bảng hiệu mới. Không còn người chủ quen biết, mái tóc dài đậm chất nghệ sĩ, rành sở thích của vị khách thường đi một mình, luôn mang theo vài cuốn sách, ly cà phê đen thật ít đường, nhạc Trịnh thời kỳ đầu là tôi nữa.
Cuối mùa thu năm 1991, khi tôi đang học lớp 12, thì được tỉnh lập danh sách trình trung ương cử đi học tại Liên Bang Xô Viết (kiểu như phát triển tài năng trẻ của tỉnh). Đợt đi ấy có đến 43 bạn trên cả nước được sang Liên Xô học tập, trong đó có tôi và em. Em là con của một Phó Bí thư tỉnh Hà Nam Ninh cũ, xinh đẹp, duyên dáng, bởi thế tôi bị đứng hình ngay lần gặp đầu tiên tại Nhà Khách của Bộ Giáo dục & Đào tạo.
Một sớm mùa đông, thong dong đạp xe trên những con phố nhỏ quen thuộc, giữa cái gió se lạnh mơn man, tôi thả hồn mình lang thang, quyện hòa cùng vẻ tinh khôi phảng phất trong hơi thở mùa đông se sắt. Dường như đất trời vẫn còn thiêm thiếp, chưa muốn cựa mình tỉnh dậy. Tôi biết mùa đông đã đi được một đoạn đường và đang làm nốt sứ mệnh của thiên nhiên giao phó là hái những chiếc lá cuối cùng của mùa thu còn sót lại…
'Tôi xem nó như người nhà, như gia đình, mất chúng rồi tôi đau lắm nhưng không biết làm gì. Tôi chỉ biết không nghĩ ngợi nhiều để sống tiếp' chú Minh Hùng chia sẻ cùng SAOStar.
Ia Lang bây giờ thuộc huyện Đức Cơ nhưng trước khi thành lập huyện mới năm 1991, xã thuộc huyện Chư Prông. Năm 1985, thực hiện chủ trương tăng cường cán bộ cho cơ sở, tôi và Nguyễn Tấn Đức, bấy giờ là cán bộ Liên đoàn Lao động tỉnh và Ninh Đức Cảnh-Phó Trưởng phòng Cảnh sát Giao thông Công an tỉnh được huyện phân công về xã này làm công tác tham mưu giúp cấp ủy, chính quyền địa phương.
Vợ đẻ xong vẫn còn đau chưa về được, chồng em đứng ngoài gọi với: 'Vợ ơi, anh không được vào vợ ạ. Vợ cố gắng lên nhé'…
Bên kia sông, ngay sát mép nước nơi mố cầu xây gạch đã sụp nghiêng xuống dòng sông, đêm qua gió bấc về lúc nửa đêm, vợ chồng ông chài nghe như có tiếng ai rên ngoài sông nước.
Vì hoàn cảnh hết sức khó khăn, anh Hoàng phải đem con út cho người khác nuôi. Trong khi đó, con thứ hai mắc bệnh xuất huyết não đã trải qua rất nhiều ca phẫu thuật vẫn còn nguy kịch.
TP Vinh, Nghệ An cho chặt hàng trăm cây trên đường để trồng hoa ban thay thế. Nhìn cảnh này nhiều người dân không khỏi ngậm ngùi, cả quan chức có trách nhiệm cũng nói rằng rất tiếc.
Thi Ngọc Lan, hiện sống và viết tại Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai. Thơ chị là nguồn cảm hứng cho rất nhiều nhạc sỹ. Chị có hàng chục bài thơ đã được phổ nhạc.
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại rơi vào cảnh ê chề như vậy. Thực sự, không biết người đàn bà 'trà xanh' quá lứa lỡ thì trước mặt dùng tâm kế gì mà lại hút hồn chồng tôi đến vậy.
Phạm Văn Vũ sinh năm 1984 tại Thái Nguyên. Anh đã xuất bản hai tập thơ và một tập phiếm luận văn học. Bài 'Cánh đồng về sáng' in trong tập 'Mọc' (2016).
Chu Văn Sơn (1962-2019) là một nhà giáo, nhà phê bình tài hoa. Sinh thời, ông không công bố những bài thơ của mình. Bài 'Ngôi nhà mùa thu' là di cảo của ông.
Nguyễn Xuân Sanh sinh năm 1920, là tác giả nổi tiếng với những bài thơ từ thời tiền chiến.
Đinh Vũ Hoàng Nguyên là một cây bút tài hoa dù cuộc đời ngắn ngủi. 'Có một phố vừa đi qua phố' là một bài thơ hay, cũng là tên tập sách duy nhất của anh để lại.
1 Trời trưa đứng nắng. Cái nóng quéo quắt lên tấm bạt che ngang quán cà-phê đầu con hẻm nhỏ. Tám đang dựa lưng vào bờ tường, lấy tờ báo cũ che mặt, thiêm thiếp ngủ. Bất giác có tiếng bước chân huỳnh huỵch chạy ngang, giọng hổ báo gầm vang cả xóm.
Kìa, trông ai như thằng Sinh, con ông Đồng bà Tâm thế nhỉ?