Trần Hoàng Thiên Kim
Học sinh tiểu học vẫn tham gia học thêm là do cha mẹ quá kì vọng vào con cái và một phần chính quyền địa phương còn buông lỏng quản lí.
Con người có phải ai rồi cũng sẽ khác? Điều quan trọng nhất trong cuộc sống này là gì? Làm sao để bản thân thấy bình yên và hạnh phúc? Có người đã nhiều lần tự hỏi mình những câu đó.
Với bài thơ Nóng - lạnh đời người, nhà báo, nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh đã miêu tả tình yêu đôi lứa và gửi đi thông điệp: Hạnh phúc chỉ đến với mỗi người khi thấu hiểu quy luật của thiên nhiên và xã hội để vượt lên chính mình, biết hi sinh cái riêng cho cái chung - cơ sở quan trọng làm nên tổ ấm lâu bền. Trân trọng giới thiệu bài thơ tặng bạn đọc.
Khi những tiếng ve râm ran trong các lùm cây, trên cây phượng già trước sân trường báo hiệu mùa hè đã đến. Mùa hè, chuẩn bị cho kỳ thi kết thúc năm học mới, mùa của những tháng ngày ôn thi mệt nhoài và đầy lo lắng, sau mỗi kỳ thi cuối cấp lại ngậm ngùi chia tay nhau, mỗi người bước vào chân trời mới, cho những dự định của tương lai.
Nhiều người cao tuổi lưng còng, tóc bạc vẫn phải ngày đêm lặn lội trên khắp nẻo đường mưu sinh, bởi họ không có nhiều lựa chọn và cần tiền để sống. 'Khởi nghiệp' cho người cao tuổi là một trong những giải pháp nhằm đảm bảo an sinh xã hội, nâng cao vị thế trong gia đình và xã hội; tuy nhiên vẫn còn nhiều khó khăn, rào cản.
'Có mâm bát mà cô còn không rửa được thì làm được cái gì? Cô có biết làm vợ không đấy, hay là để tôi gửi về mẹ đẻ để dạy lại' - Chồng quát Ngọc khi cô nhờ rửa bát hộ.
Trần Hoàng Thiên Kim
Người chồng nằm liệt giường suốt 3 ngày 3 đêm sau khi bị cô vợ là y tá đầu độc bằng loại thuốc nhỏ mắt không màu, không mùi với suy nghĩ duy nhất 'muốn người đầu ấp tay gối phải chịu đau khổ sau chuỗi ngày sầu não vì uất ức của bản thân'.
Hôm nay đã là cuối tháng Chạp, đường phố tấp nập người và xe. Không khí tết đã chạm cửa mỗi gia đình, ai cũng hối hả hoàn thành nốt phần việc dở dang để về nhà sum họp cùng người thân.
Cuối đông. Trời có bớt mưa nhưng vẫn lạnh và thiếu nắng. Nắng nhợt nhạt, thay phiên cùng những cơn mưa nhẹ chợt đến chợt đi. Đất vườn trải qua những ngày dài ngập sũng liên miên giờ chưa thể một lúc khô ngay; vẫn còn trong trạng thái ướt rượt.
Thy Nguyên
Những năm cuối của thế kỷ trước, mỗi lần có dịp về làng, tôi đều nghe thậm thịch nhịp chày giã gạo.
Giọng chùng xuống xen lẫn nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, chị Lan vẫn chưa hết bàng hoàng sau tai nạn kinh hoàng vừa xảy đến với con mình.
Một phiên tòa tạm thời được mở ra trước hai con người có lòng kiêu hãnh lớn nhất trái đất. Con cái, mỗi người nuôi một. Nhà có hai cái, mỗi người giữ một.
Trong ánh sáng nhợt nhạt buổi chiều, chị ngồi quay lưng mắt chăm chăm mấy gốc hồng mới tỉa. Những bông hoa nhỏ cố vượt qua hàng rào. Gió thổi ngược, run run yếu ớt.
Từ khi còn bé, tôi đã tỏ ra là một cô con gái nghịch ngợm và xấu tính hơn hẳn so với bà chị hiền lành đến mức ngô nghê của mình. Mẹ lúc nào cũng phải trợn mắt hết cỡ với tôi vì những 'thành tích bất hủ' của cô con gái tám tuổi - người thì quắt queo, tóc thì ngắn cũn cỡn...
'Nó mà bước ra đây tôi giết nó', người đàn ông sừng sổ thét lên bên ngoài phòng thủ thuật của Khoa Sơ sinh, Bệnh viện Nhi đồng 1 TP.HCM vì con gái đột ngột trở nặng.
Với tập 'Vỗ dọc mùa đêm trắng', tôi một lần nữa phát hiện thơ tác giả Phúc Đinh đầy hình ảnh, chất liệu, cảm xúc thơ và một lối nói khác vừa đủ, không đánh đố mà cũng không dễ dãi
Quảng Trị một ngày nắng lửa. Dường như hôm nay oi nồng hơn mọi ngày. Buổi sáng hôm ấy, trong khi tôi và Thủy phụ trách phòng bệnh đang dọn vệ sinh phòng cho Thương binh (TB).Và đồng thời rửa mặt , lau chùi cho các anh bị nặng , họ không thể tự làm cho mình. Giúp những TB có thể tự đánh răng và rửa mặt được.
Chùa làng tôi không biết có từ bao giờ. Khi tôi lớn lên đã thấy chùa gắn bó với đời sống tâm linh của dân làng. Ngày ấy nhà ai cũng nghèo, lễ mang đến chùa không có gì ngoài thẻ hương và chút hoa trái vườn nhà. Mọi người đều tâm niệm lễ mọn lòng thành kính dâng Đức Phật.
Chùa làng tôi không biết có từ bao giờ. Khi tôi lớn lên đã thấy chùa gắn bó với đời sống tâm linh của dân làng. Ngày ấy nhà ai cũng nghèo, lễ mang đến chùa không có gì ngoài thẻ hương và chút hoa trái vườn nhà. Mọi người đều tâm niệm lễ mọn lòng thành kính dâng Đức Phật. Năm nào cũng vậy, cứ đầu tháng Giêng là mẹ tôi lại lên chùa cầu an cho cả gia đình. Chùa nằm trên ngọn đồi cao, muốn lên phải leo nhiều bậc đá. Tôi lẽo đẽo theo sau mẹ, tay ôm quả, miệng đếm xem bao nhiêu bậc thì leo lên đến chùa. Nhưng bao giờ cũng đếm đến nửa chừng là tâm trí tôi bị cuốn theo tiếng chim hót líu lo trong những vòm cây xanh mướt. Nắng tháng Giêng vàng trong như hổ phách, chảy tràn trên từng bậc đá. Mẹ vừa đi trên suối nắng vừa niệm 'Nam mô A Di Đà Phật'. Chợt tiếng chuông chùa ngân lên, tôi ngẩng đầu nhìn những đám mây trắng xốp bay qua dãy đồi thoai thoải. Tôi cứ đứng lặng ở đó cho đến lúc tiếng chân mẹ dần xa mới vội vã chạy theo. Chẳng mấy chốc mà tôi đã nằm trên chiếc chõng tre sau chùa thiêm thiếp ngủ trong tiếng gõ mõ tụng kinh vang lên đều đặn.
Phạm Phương Thảo
40 năm phục vụ trong quân ngũ nên thơ của tác giả Lã Văn Mùi nhiều những hoài niệm về những tháng ngày trên chiến trường. Thơ của ông mộc mạc, giản dị, trong sáng như tâm hồn của người lính. 'Mơ xuân' là một bài thơ như thế.
Thành phố đêm nay lạnh quá. Một vài quán nhỏ lẻ tẻ trên vỉa hè, vài bóng người vội vã. Mới hơn chín giờ tối, các cửa hàng thời trang, các khu đô thị, nhà dân... bắt đầu cửa đóng thiêm thiếp. Chỉ có những tiếng rao Ai khoai nóng, bánh chưng đây..., Ai bắp luộc, chè đậu nóng nào..ò..o là vẫn văng vẳng giữa phố.
Elly Trần tiếp tục tiết lộ những góc khuất hôn nhân khiến công chúng phải rùng mình.
Chúng tôi trở về lúc làng chài đang thiêm thiếp giấc trưa. Nắng thênh thang rực rỡ không trùm lấp được vẻ hoang lạnh. Diêu chạy chân trần ra đón chúng tôi. Tôi nhìn làn da thiếu nữ căng ánh màu mật ong, hai má đỏ như rặng mây hồng. Tôi mê chết mùi tỏa ra từ người Diêu, thứ mùi đặc trưng của biển mà lâu nay đi xa tôi ám ảnh. Mùi của hơi nước nhờn ẩm, nắng và gió khô tanh, bầu trời lạnh, những cánh buồm căng phồng hứng nước.
Tiếng tít tít liên hồi từ góc phòng bệnh khiến nữ điều dưỡng dừng công việc để nhào đến nơi bệnh nhi bé xíu, gầy gò đang lên cơn suy hô hấp. Cô nhanh chóng gọi bác sĩ và đồng nghiệp đến hỗ trợ. Không khí căng thẳng, những giọt mồ hôi rịn trên trán ba người…
Lên xe đò, An mở cái bao đựng hình ra. Một chiếc nhẫn xếp bằng lá trung quân. Chiếc xe đò chở An về lại nhà buổi ấy cứ chênh chao những nỗi niềm. An nhắm mắt thiêm thiếp, vẳng bên tai là tiếng hát chiều hôm nào bên dòng sông Vàm Cỏ…
Đôi khi dưới vòm trời đêm bất tận, tôi ngồi lặng im tựa một nốt trầm sót lại sau bản hòa ca của ngày. Sự lặng im lúc này dường như mạnh mẽ hơn cả những tiếng nói.
Có loại thơ hay được đẽo câu, gọt từ, dựng tứ thật tài giỏi, ta phục mà không nhớ nổi một câu nào. Có loại thơ hay như suối trong tuôn trào từ núi đá, như nham thạch tuôn trào từ núi lửa, ta chưa phục nhưng vẫn thích vẫn nhớ những câu thơ tài hoa một cách xuất thần, không dụng công không kỹ xảo điêu luyện. Thơ của Hoa Mai thuộc loại thứ hai này.