'Sau chuyến đi dài, tôi nhận ra rằng mình đã trưởng thành nhiều hơn. Những khó khăn, thách thức ngoài kia, tôi đã tự tin tự mình vượt qua tất cả, bởi tôi biết, ở phía đằng sau luôn có ánh mắt, bờ vai vững chắc của cha che chở, chào đón tôi trở về'.
May mắn được cứu ra khỏi căn nhà đang cháy ở TP Phan Rang - Tháp Chàm (Ninh Thuận) với tình trạng bỏng, ông Đặng Đình Hùng, khóc ngất khi nhìn thấy thi thể của vợ và 2 con được đưa ra khỏi hiện trường.
Tôi không sao lý giải được mỗi khi nghe câu 'Đêm đêm con thắp đèn trời/ Cầu cho cha mẹ sống đời với con...' vang lên, lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc khó tả. Đặc biệt, dịp lễ Vu Lan này, câu ca ngân vang ấy như muốn nhắc nhở mỗi chúng ta luôn khắc ghi công ơn trời bể của các đấng sinh thành ra mình mà trong nhịp sống hối hả, gấp gáp với bao bộn bề lo toan, khiến tôi không ít lần sao nhãng, lãng quên.
Tháng Bảy có một ngày đặc biệt mà ai cũng rất nhớ - Ngày Thương binh - Liệt sĩ. Ngày mà cả nước Việt Nam tri ân, tưởng nhớ những Anh hùng liệt sĩ, những thương binh, bệnh binh và những gia đình có công cách mạng - những người đã hy sinh xương máu, của cải, tính mạng để góp phần giành lại độc lập, tự do, thống nhất nước nhà.
Hội khóa tựa như 'trạm dừng' giữa tháng ngày tất bật của cuộc sống, là nơi để những bạn học năm nào hội ngộ dưới mái trường xưa, bày tỏ lòng tri ân đối với thầy cô, cùng ôn lại bao kỷ niệm buồn vui của một thời thanh xuân sôi nổi.
Dù dạn dày kinh nghiệm hát ở những sân khấu lớn, có mấy ngàn khán giả, nhưng khi đứng hát giữa biển trời Trường Sa, giữa tình cảm quân dân ấm áp trên đảo, cảm xúc trong họ như thăng hoa hơn, như càng thêm yêu biển đảo quê hương.
Hơn 10 giờ đêm mới đi chạy thận về, Hương uể oải, cố động viên mình chìm vào giấc ngủ nặng nề. Cả đêm sốt hầm hập nhưng em đã quá mệt, sáng sớm nay, thử que test nhanh Covid-19, nhìn thấy 2 vạch rõ ràng, em bật khóc.
Mười lăm năm qua, bao lần tôi đau là bấy nhiêu lần mẹ thắt ruột thắt gan như thế. Nhìn mẹ héo hon vì thương xót tôi mà những dày vò về bệnh tật của tôi dường như cũng phải vơi bớt phần nào.
Tôi có một thói quen, vào những ngày cuối cùng của năm, tôi thường ngồi lại một mình và viết nhật ký trải lòng về những điều mình đã từng trải qua trong suốt 365 ngày với đủ đầy những dư vị và sắc màu của cuộc sống.