Với nhiều người, cụm từ 'khung trời mùa hạ' nghe vừa sến lại cũ kỹ, thế nhưng với các thế hệ học trò thì ý nghĩa vô cùng.
Trong thế giới nghệ thuật, không có con đường nào trải đầy hoa hồng. Có người may mắn tỏa sáng ngay từ những bước đi đầu tiên, nhưng cũng có không ít người phải kiên trì, vượt qua thử thách và thất bại để chạm đến ước mơ. Lê Mạnh Tường một chàng trai đến từ Quảng Bình chính là minh chứng rõ nét cho sự bền bỉ và niềm đam mê cháy bỏng với nghệ thuật.
Có lẽ, đối với nhiều người, tháng Hai chỉ là một tháng bình thường, nhưng với tôi, tháng Hai luôn có một ngày đặc biệt, ngày tôn vinh nghề của tôi, của những người đã và đang theo đuổi nghề y. Cách đây đúng 70 năm, Bác Hồ kính yêu đã gửi thư cho Hội nghị cán bộ y tế dặn dò nhiều bài học sâu sắc. Và cũng kể từ đó, Đảng và Nhà nước đã lấy ngày 27/2 là Ngày thầy thuốc Việt Nam để tôn vinh các y, bác sĩ và những người đang làm việc trong ngành y tế.
Mùa xuân có muôn vàn con đường mở ra trước mắt. Mới hôm nào giá rét đẩy ta đến bờ sông sụt lở, thấy bi quan, lo lắng thì giờ đây, mùa xuân như bến mơ, có con đò sẵn đợi.
Huyền Vy đứng lặng bên bờ sông Đồng Nai, đôi mắt nhìn theo dòng nước lững lờ trôi. Nơi này, mười năm trước, cô từng cùng đám bạn chạy nhảy, nô đùa, tiếng cười vang cả không gian. Có lần bị mẹ mắng, Huyền Vy cũng ra sông như muốn cùng sông chia sẻ nỗi buồn. Gió từ sông thổi lên mát rượi, mang theo hương bùn non và thoang thoảng mùi cỏ dại, nhưng với cô giờ đây, mọi thứ dường như vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Cô cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ rồi ném xuống sông, nghe tiếng tõm vang lên, hòa lẫn với âm thanh của dòng chảy. Những ký ức cũ như cuộn phim chầm chậm quay trở lại. Cô nhớ những buổi chiều hè, chân trần chạy trên bờ sông, tay ôm bó hoa dại vừa hái được, rồi tụm năm tụm ba cùng lũ bạn chia nhau trái xoài non vừa trộm từ vườn nhà ai đó. Giờ đây, bờ sông ấy vẫn còn, nhưng bạn bè đâu rồi? Ai còn ở lại, ai đã đi xa? Và chính cô cũng là một người rời đi.
Sau một hải trình dài hơn một tuần, mẹ trở về. Ngân ôm chầm lấy mẹ, hít lấy hít để mùi hương quen thuộc cho đỡ 'nghiền'. Mùi hương ấy, mỗi độ mẹ đi xa vẫn khiến Ngân trằn trọc lăn qua lăn lại một lúc mới ngủ nổi. Lần này, trong mùi tóc mẹ còn mang theo cả mùi mặn mòi vị biển.
Loại cây này thường mọc hoang dại ở những nơi ẩm ướt, gần rạch nước. Nhiều người không biết loại cây này có thể dùng làm thuốc chữa bệnh.
Buổi sáng, sau bão mưa chỉ còn lác đác vài hạt. Ba đầu trần còn mẹ đội chiếc nón lá đi ra khỏi nhà ngó nghiêng. Bầy con sau khi nhẩn nha củ khoai luộc cho ấm bụng cũng ùa ra hiên, đưa mắt tìm lũ bạn trong xóm, chờ kiếm trò gì đó hay hay để rủ chơi cùng.
Trong những ngày thu, khi mưa bão đã ngừng, cái nắng cũng nhẹ hơn và gió heo may khẽ vuốt nhẹ những chiếc lá vàng rơi, có người lòng lại chộn rộn nhớ về kỷ niệm tuổi thơ với những chiều tập múa lân cùng lũ bạn trong xóm, chuẩn bị cho đêm hội trăng rằm.
Vai Pu của nữ chính Thu Hà Ceri trong 'Đi giữa trời rực rỡ' gây tranh cãi và bị phản ứng hoàn toàn có lý do, nhưng khán giả đang nhầm lẫn giữa diễn viên và nhân vật trên phim mất rồi!
Có một người từng ép những cánh phượng vào trang vở học trò. Cái màu đỏ rực rỡ khi khô rồi vẫn còn nguyên vẹn. Màu phượng đỏ mỗi mùa luôn bền bỉ như thế, để những kỷ niệm thân thương của những tháng năm học trò cứ theo ta mãi không bao giờ mờ phai.
4 đứa trẻ đều rụt rè, nhìn bố bằng ánh mắt sợ hãi.
Ông Ba và bà Cúc lập gia đình muộn nên vui mừng khi sinh được một cậu con trai là Minh. Sự ra đời của con trai làm ông bà hạnh phúc và cố gắng làm việc để con có cuộc sống tốt đẹp nhất.
Mùa mưa Tây Nguyên cũng là mùa trồng bắp. Đất đỏ bazan rất thích hợp cho cây bắp phát triển.
Ngoài rang và luộc, đặc sản này có thể chế biến thành nhiều món ăn đồ uống ngon.
Cuộc sống về hưu của NSƯT Quốc Trọng khá bình yên và thú vị. Ông đón nhận mọi thứ một cách tự nhiên và không để mình buồn chán hay cô đơn khi quỹ thời gian quá nhiều.
Tôi muốn mình mãi là một đứa trẻ chăn trâu mơ mộng, vô tư như những cánh diều ước mơ chúng tôi thả lên bầu trời lộng gió mỗi buổi hoàng hôn. Nhưng, từng ngày trôi qua, tôi nhận ra mình đang dần trở thành một chàng trai thực thụ. Sợi dây diều mỏng manh chẳng thể giúp tôi buộc chặt thời gian để níu giữ tuổi thơ ở lại. Tuổi mười bốn, tôi từng thổn thức nơi lồng ngực khi ngửi thấy mùi bồ kết thoang thoảng phả ra từ mái tóc suôn mềm buông hờ sau lưng chị...
Tháng 5 về, màu đỏ của phượng đã phủ kín cả những khoảng trời. Trong câu chuyện của các cô, cậu học trò đã len lỏi nỗi buồn chia xa và những trang lưu bút trao vội.
Thấy bạn bè mỉa mai chê Đức keo kiệt, trốn trả tiền, tôi vừa ngại vừa tức. Nhưng không ngờ sau đó mọi cô gái có mặt trong nhà hàng đều ước anh ấy là bạn trai của họ!
Sai lầm của tôi là đã không tìm hiểu kỹ lưỡng về người yêu mình.
Xa sông, giấc ngủ tôi vọng về tiếng nước khua bờ. Cơn mơ tôi hiện lên bữa sông đầy gió, mấy cây gòn dọc sông thả bông bay la đà trên mặt nước…
Mặc dù giá lên tới 750-800 nghìn đồng/kg nhưng không có sẵn, khách muốn mua phải đặt trước, chờ mối gom hàng mới có bởi rất hiếm.
Hạt bàng - thứ quà vặt dễ tìm, miễn phí của học trò thời xưa nay được chế biến thành đặc sản bán với giá cả nửa triệu đồng/kg.
Tôi bí quá nên mới bịa chuyện để cà khịa bồ nhí của chồng, không ngờ vừa nói xong cô ta liền tức giận ném túi xách vào mặt chồng tôi rồi bỏ đi. Đúng là hay không bằng hên.
Đây là những món ăn, những trò chơi gắn liền với tuổi thơ của rất nhiều thế hệ Tuy nhiên cùng với sự phát triển của cuộc sống, bây giờ rất khó tìm lại.
Sau hành động của mẹ con cô hàng xóm, tôi mới nhận ra câu đúc kết của người xưa quả thật chí lý: 'Không có gỗ không đỡ được nhà, không xóm giềng không thể sống tốt'.
Tôi không cố ý đổ hết lỗi cho các bố mẹ cả đâu. Chỉ là chúng ta hãy cùng thử phân tích lại một chút, điều chỉnh lại một chút cách làm cha mẹ của mình.