Lớp học chữ Hán bên chái bếp đình thần

Lớp học chữ Hán chưa được 10 người trong Đội Thờ tự - Ban Quản trị Lăng miếu núi Sam. Hằng ngày, sau 16 giờ, mọi người tạm gác lại công việc, tranh thủ sang đình thần Vĩnh Tế, phường Vĩnh Tế 'nhặt' cẩn thận từng con chữ cổ xưa.

Nặng gánh mưu sinh

Là phụ nữ, ai cũng mong có một cuộc sống đủ đầy, được ăn ngon, mặc đẹp. Nhưng với chị Trần Thị Danh (sinh năm 1976), người dân tộc Khmer (Ấp 15, xã Khánh An), ước mong giản dị ấy là quá xa vời. Cuộc đời chị gắn liền với nghèo khó, đau bệnh và gánh nặng mưu sinh chưa bao giờ vơi nhẹ.

Khúc giao mùa

Vài cơn mưa báo hiệu thời khắc của sự kết thúc, có lẽ đã đến lúc giao mùa. Có những người thích những khoảng trời mùa thu nắng hạ đẹp nhưng buồn, lại có người thích sự se lạnh của những tháng cuối năm đến độ thử vờ như đưa tay của mình ra để đón nhận những 'bông tuyết' vốn chưa bao giờ hiện hữu. Ai cũng có quyền chìm đắm trong mộng mị của riêng mình. Tôi không đặc biệt thích một mùa nào đó riêng biệt mà tôi thích thời khắc của sự chuyển giao. Khi một điều gì đó vừa kết thúc cũng là lúc một thứ gì đó sẽ bắt đầu.

Bên chái bếp của mẹ

Tôi nhớ cái chái bếp của mẹ trống tuềnh trống toàng bồ hóng treo lủng lẳng trên đầu ông táo chạn chén đu đưa hũ dưa thõng cà và uôi xơ mít nuôi tôi lớn lên

Gửi về đám trẻ

VHXQ - Đám trẻ ngôi làng có đợi tôi về nữa khôngcánh đồng ngoài kia đã nhận thêm vài tuôỉai vẫn tiếc nuôíđêm sao còn xa xôi

Ngôi nhà trong ký ức

1- Theo dòng chảy hối hả của cuộc sống, những năm tháng đất nước khốn khó rồi cũng lùi xa, những ngôi nhà tranh vách đất rồi cũng đi vào dĩ vãng. Song có một điều những ai sinh ra, lớn lên từ miền quê rồi đi xa thì ký ức quê nhà đâu chỉ có cánh đồng bùn đất, những ao làng, giếng nước, chiếc cầu tre, ngôi đình thân thuộc mà còn chính là ngôi nhà một đời gắn bó với mẹ cha và những người thân cật ruột rà. Với tôi ngôi nhà tranh vách đất những năm sau ngày đất nước thống nhất vẫn in sâu đậm trong ký ức, một đi không trở lại.

Truyện ngắn: Và sông cứ vậy, chảy đi

Nơi đó có những cơn mưa rất lạ. Những hạt nước trong ngần chầm chậm rớt, từng hạt một, líu ríu nối nhau từ thinh không, nơi cụm mây mỏng mảnh đến nỗi không đủ để gọi là mây đen. Nàng gọi đó là 'trời ui ui'.

Tổ chức hoạt động xác lập kỷ lục 100 món ngon làm từ sợi gạo và bún

Hoạt động xác lập kỷ lục 100 món ngon làm từ sợi gạo và bún, không chỉ là thử thách về kỹ thuật mà còn là nỗ lực ghi nhận giá trị truyền thống qua chính những món ăn quen thuộc, nâng tầm món ăn Việt.

Hàng trăm món ngon quy tụ tại 'Ngày hội sợi gạo Việt' lần đầu tiên ở TPHCM

Ngày hội sợi gạo Việt lần 1 năm 2025 với chủ đề 'Món ngon từ bún' có gần 100 gian hàng, hội tụ các món ngon từ khắp mọi miền đất nước và nhiều hoạt động hấp dẫn khác.

Xe bán kem chở tuổi thơ tôi

Tiếng cút kít của chiếc xe bán kem dạo chạy ngang qua trước cổng nhà đưa tôi về khoảng trời tuổi thơ ăm ắp kỷ niệm.

Bình yên sau bão lũ

Sau bão lũ, mọi thứ ngổn ngang. Hàng chuối ngã đổ, tung những tàu lá bị gió xé tơi thành sợi dài. Cái mái tôn nhà ai bay sang vắt ngang nền giếng, thỉnh thoảng kêu cọt kẹt từng chặp... Không còn sự thẳng thớm nào sau bão, trừ bóng lưng của bố. Cái bóng lưng đơn bạc vì mệt, đang cố dọn dẹp mớ hỗn độn của bùn đất nhớt lầy.

Thương mùi nước mắm quê!

Có dịp về lại vùng quê đầu nguồn của tỉnh An Giang, nghe thoang thoảng mùi thơm nhà ai nấu nước mắm đồng, mới thấy thương lắm mảnh đất nơi mình sinh ra.

Ngọt thơm những bữa cơm nhà

Những đứa trẻ đôi khi chưa kịp lớn đã phải trưởng thành, vươn cánh bay thật xa để rồi ký ức trở thành một vết bụi mờ neo giữ ở một nơi nào đó trong tâm trí. Tôi sống ở một thành phố nhỏ, trong một phòng trọ tạm bợ và làm những công việc không biết đến ngày mai. Đôi khi, trong từng hộp cơm mua vội ở một tiệm bán cơm nào đó khiến tôi xốn xang nhớ về những bữa cơm nhà mẹ nấu, nước mắt chực rưng rưng...

Điển hình bảo đảm an ninh, trật tự ở cơ sở

Đó là thôn Sài 1, xã Bảo Yên, hơn 10 năm qua không để xảy ra vụ việc mất an ninh, trật tự.

Cánh diều và khoảng trời tuổi thơ

Tôi sinh ra ở một làng quê bãi ngang, nơi cát trắng trải dài miên man, biển xanh ôm lấy bờ làng và những hàng phi lao rì rào suốt bốn mùa gió. Ở đó, mùa hè đến sớm hơn, nắng vàng rót xuống như mật, gió mang theo vị mặn của muối biển len vào từng chái bếp. Tuổi thơ tôi lớn lên trong những ngày cơ cực, thiếu thốn đủ bề, nhưng cũng vì thế mà niềm vui luôn được tự tay vun đắp, từ những thứ tưởng chừng bỏ đi.

Miền ký ức tháng Tám

Tôi nhận ra tháng Tám về khi bắt gặp ngoài hiên những sợi nắng vàng như tơ, dịu dàng len lỏi qua từng phiến lá ngả màu đỏ ối. Không còn gay gắt như những tháng đầu hè như thiêu đốt, nắng tháng Tám mềm mại tựa như lời ru của mẹ, ấm áp chất chứa bao vị yêu thương.

Nhớ khói lam chiều

Dù chúng ta có đi đến miền quê nào cũng có thể nhìn thấy hình ảnh quen thuộc, đó là khói lam chiều trên những mái bếp. Mùi khói và làn khói tỏa nhẹ ấy, với tôi, mang trong mình hơi thở của làng quê. Mỗi lần nhắc đến, lòng tôi lại trào dâng biết bao cảm xúc với nỗi nhớ quê nhà, nhớ những ngày thơ ấu đầy ắp kỷ niệm.

Thương hoài mùa nhãn

Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Nhớ các Anh

Dịp 27-7 hàng năm, ở khắp nơi trên nước Việt đều tưởng nhớ về các Anh hùng liệt sĩ và những thương binh đã gửi lại chiến trường một phần xương máu cho độc lập và bình yên của Tổ quốc.

Khói lam ngày cũ

Chiều nay, trong lúc chờ cơm, tôi lướt điện thoại tình cờ bắt gặp một bức ảnh chái bếp cũ – nơi khói lam quyện tròn bay lên mái lá, nơi những chiếc rá nấu là những chảo gang thủng đáy treo lặng lẽ quanh bếp. Chỉ một khoảnh khắc vậy thôi mà cả một miền ký ức bỗng ùa về, xốn xang đến nghẹn ngào…

Đón lũ!

Khi con nước ngoài sông lừ lừ chín đỏ, cũng là lúc người dân châu thổ Cửu Long chuẩn bị đón mùa lũ mới. Dù nước lũ bây giờ không còn như trước, nhưng những ai sinh ra, lớn lên trên đất phù sa đều có chút gì đó mong mỏi, đón chờ...

Tiên Trang - Chiếc áo của nàng tiên

Những ngày tháng Sáu này, nếu bạn muốn rời thành phố đông đúc, nóng bức và ngột ngạt, nếu bạn ngần ngại với những bãi biển đông nghịt người, bao quanh chúng vẫn là những cao ốc và những tiện nghi phố thị ồn ã chói gắt, hãy tìm đến với bãi biển Tiên Trang.

Cháo canh Quảng Bình Nồi thương nhớ bập bùng trong tâm trí

Mi răng biết, mô có cái chi mà nhớ dai như… mùi cháo canh quê mình!

Thương hoài chái bếp

Mùa hạ thứ bao nhiêu rồi tôi rời miền quê yên ả ấy để rong ruổi, ngược xuôi theo những tháng năm. Tôi đã đi qua bao gập ghềnh, giông bão...Tôi đã có những chiều úp mặt vào hai bàn tay đơn côi để nhâm nhi vị mặn mòi của hoang hoải nhớ thương một điều gì không rõ. Giữa trống vắng, chênh chao ấy, lục tung ký ức xa xăm...tôi giật mình gặp lại mùi khói nồng, mùi tro vùi trấu trong căn bếp đơn sơ của mẹ.

Hương sắc phù sa

Không rõ từ khi nào, mỗi lần trở lại miền Tây, trong tôi lại dấy lên một cảm xúc thân thuộc đến lạ - như mang theo một nỗi nhớ không tên.

Mùi ký ức

Đó là những mùi vị của ngày quá vãng, thi thoảng lại trở về trong giấc mơ hay khi vô tình bắt gặp ở đôi khoảnh khắc tình cờ nào đấy. Vạt khói đốt đồng bảng lảng chiều mùa hạ, mùi thức ăn tỏa ra từ chái bếp nhà ai, mùi từ vạt áo thấm đẫm mồ hôi của mẹ sau ngày dài mệt nhoài bươn chải…

Phía mùa xuân…

Không còn vội vàng như những khoảng thời gian cuối Chạp, tôi đi trên nẻo quê bằng niềm yêu thương và sự nâng niu những gì đẹp nhất, khôi nguyên nhất của mùa xuân. Xuân của đời người dẫu biết rằng một đi không trở lại. Người ta dù mãnh liệt như thế nào trong những mùa xuân ấy, phía sau cùng cũng luôn có nhiều hoài niệm và nuối tiếc. Nhưng có lẽ, nếu bằng sự trắc ẩn của chính mình đối với mùa xuân của đất trời, của tháng Giêng hẳn mỗi người sẽ nới rộng lòng mình, nghĩ về những điều sâu sắc hơn, từ đó có thể được gặp lại nhiều điều đã qua trong những năm tháng cuồng nhiệt ấy khi đối thoại với mùa xuân đất trời…

Giọt quê, giọt nhớ

Mỗi lần ai đó hỏi quê tôi ở đâu, mùa Xuân năm nay có về quê không, tôi thường trả lời quê em xa lắm, em không về...

Về thăm nhà

Đến tận bây giờ, tôi không thể đếm nổi bao lần mình rời quê ra đi, bao lần về lại. Ngót 20 năm đằng đẵng xa nhà nhưng những chuyến đi về lần nào cũng thế, vẫn dậy lên trong tôi bao cảm xúc lẫn lộn, vừa hồ hởi vừa ưu tư, vừa thân quen lại có khi lạ lẫm...

'Long lanh cũng biết cúi đầu'

Những tưởng, với một cây viết thế hệ gen Z thì tiếng thơ thường sẽ sôi nổi, trẻ trung, ấy vậy mà đọc 'Ngày chưa sương vội' của Trần Việt Hoàng lại thấy một giọng thơ trầm buồn, đầy suy tư và chiêm nghiệm.

Góc bếp, hiên nhà

Góc bếp, hiên nhà có lẽ là nơi yêu thương chăm chút nhất thuộc về người phụ nữ của gia đình. Mà thực ra, có người phụ nữ nào là không thuộc về gia đình, dù ít hay nhiều, dù hiện đại hay truyền thống.

Trấu ơi...

Bạn tôi nói, ở phố cái gì mà chẳng mua được, chỉ sợ mình không có tiền thôi, ấy vậy mà tôi đã tìm 'đỏ mắt' cũng chẳng thấy nơi nào bán trấu.

Tình yêu văn chương của người lính trẻ Trần Việt Hoàng

Hình ảnh trong thơ của người lính trẻ Trần Việt Hoàng (quê Can Lộc, Hà Tĩnh) chứa đựng nhiều yếu tố nổi bật mà tinh tế, không đơn thuần miêu tả mà được đẩy lên thành biểu tượng sâu sắc.

Bánh thuẫn ấm nồng vị xuân

Vị Tết của gia đình tôi không khi nào thiếu món bánh thuẫn. Năm nào cũng vậy, tôi sẽ rời thành phố trở về quê nhà từ trước 25 tháng Chạp để được nhìn thấy dáng mẹ bên chái bếp thân quen, lúi húi chuẩn bị nguyên liệu làm bánh thuẫn, chào đón mùa xuân mới.