Tấm tắc cùng món cháo khoai mì 'lai' canh

Dường như lúc nước cháo chạy đến đâu người ăn liền 'nghe' dưỡng chất thấm đến đó. Húp xong một tô, người vã mồ hôi đầm đìa mà sảng khoái vô cùng.

Gác bếp có mùi bồ hóng

Tôi trở về mái nhà xưa. Nép êm êm sau gốc bơ già là chái bếp mẹ còn giữ. Mẹ tôi tóc bạc lưng còng vẫn cặm cụi khều than, chụm thêm củi cho bếp lửa đượm hồng.

Một thoáng 'Đà Lạt thu nhỏ' bên rạch Ông Đề

Một góc 'Đà Lạt thu nhỏ' đang được hình thành tại Làng du lịch sinh thái Ông Đề. Công trình mới này không lấn át nét duyên thầm của làng quê Nam Bộ, ngược lại nó làm tôn lên sự đa dạng bức tranh tổng thể của Làng du lịch sinh thái Ông Đề.

Nhớ vị cá hủn hỉn chiều quê!

Đi chợ về mua được mớ cá lòng tong, cá bống, cá sát nhỏ kho tiêu. Vừa nhìn thấy rỗ cá đang làm, mẹ bật cười: 'Hôm nay ăn cá hủn hỉn à?'. Lạ quá, rõ ràng những con cá tuy nhỏ ấy nhưng đều có tên gọi riêng, nhưng sao gọi là cá hủn hỉn? Tôi thắc mắc. Mẹ cầm mớ sả nhà trồng trên tay giải thích, ngày xưa người ta vẫn hay gọi các loại cá nhỏ ấy là cá hủn hỉn. Tuy nhỏ bé, quê mùa vậy mà hương vị hủn hỉn ấy là một phần ký ức đẹp của những người con xa xứ, dẫu có đi đâu cũng… nhớ về!

Đậu ván nhớ thương...

Văn hóa và Đời sống - Trong ký ức tuổi thơ của tôi luôn gắn liền với những hình ảnh bình dị. Đó là một khoảng trời đỏ rực hoa gạo, tím ngát hoa xoan, là con đường nhỏ cây cỏ nép mình trong gió, là những ngọn núi trong khói lam chiều, là mái đình làng rêu phong… hay chỉ đơn giản, trong miền hoài niệm là nỗi nhớ, niềm thương dành cho đậu ván.

Chuyện ngày Tết: Chái bếp - thanh xuân của 'má'!

Vào dịp Tết, má vẫn lọ mọ trong chái bếp nấu những bữa ăn cho gia đình. Trong những ngày này, má miệt mài sớm tối, không ngơi tay. Dù nhà đã có bếp điện, nhưng má nói chái bếp là thanh xuân, là linh hồn của má, má không bỏ được.

Vị… bếp Tết!

'Mùa xuân ơi... Ta nghe mùa xuân hát bên kia trời....'. Vâng, có người sẽ thấy xuân về bên hiên nhà, đầu ngõ. Cũng có người thấy mùa xuân là 'ánh mắt ai vừa trao'. Nhưng ai đó lại thấy 'kìa trông vạt nắng, mạch xuân tràn dâng'... Thế rồi, người khác lại cho rằng, xuân về bên gian bếp Tết của mẹ với đầy ắp 'thịt, mỡ, dưa, hành'. Ngẫm cũng không sai. Bởi, ở góc bếp ấy, không chỉ thoảng mùi thơm lừng của nồi thịt kho nước dừa, vị chua của dưa kiệu, hương ngọt ngào của bánh mứt mẹ làm, mà còn có cả vị của tình yêu thương, của gia đình quây quần những ngày xuân về!

Giấc mơ tháng Chạp

Tháng cuối cùng của năm Âm lịch ít được gọi là tháng Mười Hai mà thường được thay bằng cái tên quá đỗi thân thương: tháng Chạp. Một tháng gợi bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu lo toan, bao nhiêu cố gắng của cả một năm dài cho những người trẻ xa quê.

Quê nhà bình yên

Thời gian lặng lẽ, đang trôi dần về những ngày cuối cùng của năm. Một chiều đông gió buốt, trên ban-công gió lay đùa những cánh hồng đang e ấp, lòng ta chợt rung lên đầy xúc cảm khi thoáng hình bóng quê nhà ùa về trong ký ức.

Ngày cũ bình yên

ĐBP - Ấy là khi tôi được hòa mình vào một phiên chợ ở quê, sáng sớm lóc cóc xách làn cho mẹ đi tới đi lui từ hàng cá cho đến hàng rau. Những khuôn mặt quen thuộc, những chỗ ngồi quen thuộc và giọng nói quê mộc mạc chân phương. Nụ cười của cô bán rau tập tàng ngồi ở góc chợ rất tươi mỗi khi thấy hai mẹ con tôi ghé qua, mặc dù đôi lúc hai mẹ con cũng không mua rau vì ở nhà rau còn nhiều. Thật lạ, hình ảnh của cô khiến tôi thấy cả một sự bình yên trải dài, mà ở đó (khu chợ này) chỉ toàn là người hiền, lương thiện. 'Ở chợ quê mình ấy mà, toàn là người hiền thôi', mẹ nhẹ nhàng đáp lại lời của tôi, khi tôi cảm nhận một chút về cô bán rau tập tàng. Và cả ánh mắt của cô bé nhỏ thó ngồi nép bên người mẹ đang bán rau ánh lên sự trong veo, mang theo cả một bầu trời đầy hồn nhiên và nhiều ước vọng.

Khói sớm

Những ngày này, tôi lại nhớ đến vệt khói sớm mai vương lên sau cái chái bếp nhỏ của ngày thơ ấu. Ngày ấy, bà luôn dậy sớm, bởi người già thường ít ngủ. Bà lụi hụi nhóm bếp, đặt một ấm nước lên trước rồi mới bắt đầu đi hái lá chè xanh và rửa khoai. Nước vừa sôi, bà lo hãm xong ấm chè xanh, rồi mới hì hụi bắc tiếp nồi khoai, khói bếp vẽ lên những vệt màu lam nhạt trong nắng mới.

BỜ THƯƠNG XANH LÁ

Bỗng thèm cơm trắng dưa cà/ Bờ thương xanh lá, mẹ già gọi tên.

Tháng Mười hai chạm vào miền nhớ

Những ngày tháng Mười hai, gió ùa về lạnh lẽo, cha vẫn giữ thói quen dậy thật sớm nhóm lửa chờ mẹ ngủ dậy xuống thổi cơm sáng cho cả nhà. Cha gom hết những cây củi gộc khô ngoài vườn vào chẻ từng thanh nhỏ, chất đầy chái bếp, vì thế mà mùa Đông nào cũng không sợ thiếu củi để nấu. Bếp lửa cha nhóm, mẹ thổi cơm, lửa reo tí tách. Mùi cơm sáng quyện vào mùi khói, mùi sương đông bảng lảng bay khiến tôi luôn quay quắt nhớ về.

MÙA TRỞ GIÓ

Rồi sẽ có ngày bừng nắng/ Rồi sẽ có ngày mọi khoảng cách bị lấp đầy/ Bàn tay nắm chặt bàn tay/ Trái tim hòa nhịp đắm say lòng người.

Chạm vào miền nhớ

Những ngày tháng mười hai, gió ùa về lạnh lẽo, cha vẫn giữ thói quen dậy thật sớm nhóm lửa. Bếp lửa cha nhóm sẵn chờ mẹ ngủ dậy xuống thổi cơm sáng cho cả nhà.