Bâng khuâng một thuở học trò

Đời người như một dòng sông. Mỗi khúc sông dù êm đềm hay gập ghềnh, trắc trở đều lưu lại những dấu ấn khó quên làm nên vẻ đẹp riêng có. Và trong những khúc sông cuộc đời, mấy ai dễ quên đi một thời đèn sách, một thuở học trò với bao kỷ niệm trường lớp.

Khám phá Hồ Tây (kỳ 10): Nhà tranh, gốc liễu của Thạch Lam bên Hồ Tây

Hồ Tây gắn liền với những văn sĩ tài hoa bậc nhất của thi đàn Việt Nam, từ Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, cho đến sau này là Thạch Lam, tác giả của 'Hà Nội ba sáu phố phường'. Nhà văn yểu mệnh này có căn nhà soi bóng xuống Hồ Tây, đã đi vào thơ bạn bè mà không hề tô vẽ: Tây Hồ có danh sĩ/ Nhà thì ở nhà tranh/ Cửa trúc cài phên gió/ Trước thềm bóng liễu xanh…'

Đường Thế Lữ: Điểm nhấn của TP Hải Phòng

Là tuyến phố mới của TP Hải Phòng với hơn 400 ngôi nhà, đường Thế Lữ đang được coi là kiểu mẫu với kiến trúc đồng bộ.

Ra mắt Tủ sách Văn học trong nhà trường

Sáu cuốn đầu tiên của Tủ sách Văn học trong nhà trường do NXB Kim Đồng ấn hành đã chính thức ra mắt bạn đọc nhỏ tuổi, bao gồm Hà Nội băm sáu phố phường, Gió lạnh đầu mùa, Số đỏ, Truyện ngắn Nam Cao, Truyện Kiều, Thơ Hồ Xuân Hương…

Chung quanh quyển Thi nhân Việt Nam (1932-1941)

'Thi nhân Việt Nam (1932-1941)' là quyển sách tuyệt hay của hai nhà nghiên cứu và phê bình: Hoài Thanh - Hoài Chân.

Ký ức Thăng Long - Hà Nội (Kỳ 8 & hết): Khu tập thể văn nghệ sĩ, 'phố điện ảnh'…

LTS: Kết thúc loạt bài về 'Ký ức Thăng Long - Hà Nội', nhà Hà Nội học Nguyễn Ngọc Tiến đưa chúng ta đến các khu tập thể một thời của các văn nghệ sĩ. Phần ký ức cận, hiện đại này của Hà Nội cũng xứng đáng được trân trọng, lưu giữ.

Kỳ thú chuyện bút danh, nghệ danh

Quê hương nhà thơ Tản Đà có núi Tản Viên, sông Đà nổi tiếng, Nguyễn Khắc Hiếu (1988-1939) ghép tên núi, sông thành bút danh.

Thơ và thi sĩ

Trong cuốn sách nổi tiếng Thi nhân Việt Nam 1932-1941, Hoài Thanh - Hoài Chân nhận xét: 'Tôi quyết rằng trong lịch sử thi ca Việt Nam chưa bao giờ có một thời đại phong phú như thời đại này. Chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lần một hồn thơ rộng mở như Thế Lữ, mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, ảo não như Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kỳ dị như Chế Lan Viên, rạo rực băn khoăn như Xuân Diệu…'.