Dù mắc bệnh ung thư, bác sĩ quân y Trần Văn Bản vẫn tiếp tục hành trình tìm đồng đội. Ông luôn tâm niệm mình còn sống đến hôm nay đã là một may mắn. Mỗi lần ôm hài cốt đồng đội về quê hương, ông thầm khấn đủ sức khỏe để tiếp tục đưa những người lính còn nằm lại chiến trường về với gia đình.
Bác sĩ Trần Văn Bản là người đề xuất các chiến sĩ ghi tên họ, quê quán vào giấy, bọc nylon nhét vào lọ penicillin rỗng, nhằm xác định danh tính của họ trong trường hợp không may.
Cứ cuối tuần, bác sĩ quân y Trần Văn Bản lại đạp xe đi tìm đồng đội. Ông ghi chép tỉ mỉ và luôn cất những cuốn sổ ghi chép này trên đầu giường, để bất cứ khi nào nhớ ra một chi tiết nhỏ đều ghi lại ngay. Tới nay, ông và một số đồng đội đã tìm được hơn 2.400 hài cốt liệt sĩ.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác sĩ quân y Trần Văn Bản trở về quê mới biết mình đã có giấy báo tử từ 7 năm trước. Trong khi nhiều bà mẹ trong làng vẫn hy vọng một ngày nào đó con trai sẽ trở về, còn ông biết nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường…
Ở tuổi 82, bác sĩ quân y Trần Văn Bản vẫn đều đặn có mặt tại Công viên Lê Thị Riêng (TPHCM) tham gia Chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Ông đứng suốt nhiều giờ để hướng dẫn các đội tìm kiếm, quy tập phân loại từng mảnh xương, từng di vật của những chiến sĩ vừa được tìm thấy.
Trở về từ cõi chết sau trận đánh năm 1968, bác sĩ Trần Văn Bản mang theo lời hứa với những đồng đội đã ngã xuống. Ông đang giúp sức quy tập hài cốt ở công viên Lê Thị Riêng.
Dằn vặt trước ánh mắt của những người mẹ liệt sĩ ngóng con ở quê nhà, bác sĩ quân y Trần Văn Bản gần 50 năm miệt mài đi tìm đồng đội.
Hơn 40 năm qua, bác sĩ Trần Văn Bản dành trọn tâm huyết xác minh nơi an nghỉ của đồng đội, góp phần đưa nhiều hài cốt liệt sĩ trở về sau nhiều năm vô danh.
Ở tuổi 82 với thân thể đầy mảnh đạn, bác sĩ Trần Văn Bản vẫn mải miết lội ngược chiến trường xưa. Mang theo lời hẹn trước giờ xung trận, hơn 40 năm qua, ông chăm chút phân tách từng mảnh xương, lật tìm ký ức để đưa hàng nghìn đồng đội trở về đoàn tụ với gia đình.