Điều cà phê nói

Giờ cà phê bán đầy đường. Quán lớn quán nhỏ lố nhố mọc, nhanh như ai đó rải một nắm hạt giống xuống vùng đất ẩm sau mưa. Kiểu nào cũng có: từ mắc tới rẻ, từ sang trọng bề thế tới dễ thương hay xuề xòa vỉa hè, từ nguyên chất tới thêm đường sữa ngoại nhập đủ thứ loại… Càng có nhiều lựa chọn, phải chăng con người càng dễ phân vân? Nên sự đắn đo khiến thời gian dài ra, những cuộc hẹn cà phê cứ trôi theo vô tận mãi không định được ngày hẹn. Duy nhất chú, người đàn ông về hưu rảnh rỗi, là sẵn sàng gật đầu ừ khi tụi tôi hẹn cà phê. Chắc sợ tụi tôi cũng lây tính rề rà dễ lung lạc trước những lô lốc hàng quán đủ chủng loại Á Âu, chú luôn chọn trước quán. Thường bọn tôi đồng ý với đề nghị của chú, bởi đồng ý một đề nghị thường bao giờ cũng dễ hơn đưa ra một đề nghị khác.