Mẹ cầm trên tay chiếc chổi quét nhà nhưng lại cứ loay hoay đi tìm. Nhìn tôi, mẹ hỏi 'Con có thấy cây chổi quét nhà mẹ để chỗ nào không? Sao tìm mãi mà không thấy'. Tôi mỉm cười nhìn mẹ, nhẹ nhàng: 'Mẹ đang cầm trên tay cây chổi đó thôi!'. Mẹ ngẩn người, nhìn trên tay, cười xòa, rồi tự trách mình lú lẫn. Còn tôi, như có một cảm giác nhoi nhói khe khẽ nơi lồng ngực: hình như, mẹ đã bắt đầu quên…
… Chiều đông về rất khẽ. Không ồn ào như cơn mưa mùa hạ, không rực rỡ như nắng thu vàng mật, chiều đông quê mẹ thường đến bằng những làn gió se sắt luồn qua ngõ nhỏ, bằng mùi khói lam bảng lảng vương trên mái rạ, bằng tiếng gà vội vàng tìm chỗ ngủ khi bóng ngày vừa nghiêng xuống. Và trong ký ức tôi, chiều đông bao giờ cũng gắn với bếp lửa - bếp lửa ấm áp, nhẫn nại, âm thầm giữ hơi ấm cho cả một mái nhà nghèo.
Một buổi chiều ở Seoul (Hàn Quốc), tôi khẽ khàng ra về giữa từng đợt gió se sắt lạnh của mùa đông. Quấn chặt chiếc khăn quàng cổ, bản thân cứ thế đi miên man quanh các ngả đường dù đang phủ ngập tuyết vẫn được trang hoàng rực rỡ để chào đón Giáng sinh và năm mới.
Không chỉ có biển mây bồng bềnh, Tà Xùa còn gây choáng ngợp khi thác mây đổ tràn qua triền núi, khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ khiến du khách mê mẩn.
Cao nguyên Mộc Châu, những ngày cuối năm khi cái lạnh se sắt bắt đầu bao phủ, cũng là thời điểm những vườn dâu tây bắt đầu cho những trái chín đỏ đầu vụ. Vụ dâu tây chín sớm mang lại niềm vui kép cho các nhà vườn, dâu vừa bán được giá, lại vừa có nhiều du khách đến hái dâu trải nghiệm.
Những ngày cuối năm, khi cái lạnh se sắt bắt đầu len lỏi trên các triền đồi, vùng đất gió, Cao Phong lại bước vào mùa rực rỡ nhất trong năm - mùa của sắc cam vàng phủ kín khắp các sườn đồi, con đường và cả không gian lễ hội lan tỏa trong từng nhịp sống. Với tôi, mùa cam năm nay mang nhiều cảm xúc đặc biệt. Tính từ lần đầu tiên đặt chân đến Lễ hội Cam Cao Phong vào năm 2015, đến nay đã tròn 8 lần lễ hội được tổ chức - 8 mùa cam, 8 dấu mốc cho thấy sự trưởng thành rõ rệt của một lễ hội nông nghiệp gắn với khát vọng phát triển của địa phương.
New York mùa đông thu hút du khách bởi tuyết trắng phủ khắp đường phố, công viên và quảng trường, mở ra hành trình khám phá lãng mạn và giàu trải nghiệm.
Tháng 12 về, trong cái lạnh se sắt của mùa đông Hà Nội, sân trường Mầm non Hoa Sữa lại ấm áp lạ thường. Sự ấm áp ấy đến từ những trái tim nhỏ bé đang rộn ràng nhịp đập hướng về ngày vui lớn: Kỷ niệm 81 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam. Với chủ đề 'Cháu yêu chú bộ đội', những bài học lịch sử, tình yêu Tổ quốc đã được chuyển hóa thành những nét vẽ ngộ nghĩnh, thành những câu chuyện kể đầy sắc màu trong mắt trẻ thơ.
Tôi chia xa phố núi thương yêu với dặm dài những nỗi nhớ, dặm dài những trảng xanh. Trong ký ức chưa xa, phố điệp trùng thông kim, ban trắng, bằng lăng tím, muồng vàng… cho tôi ngợp ngời nhung nhớ những thênh thang phóng khoáng mà hiền hòa của đất trời quê hương.
Giữa cái lạnh se sắt của mùa Đông, một 'thảm vàng' hoa dã quỳ bất ngờ xuất hiện ngay trung tâm Hà Nội. Vẻ đẹp rực rỡ, hoang dại mang hơi thở cao nguyên này đang trở thành điểm check-in của nhiều bạn trẻ trong những ngày qua.
Đỉnh Đồn Đèn cao khoảng 1.000m so với mực nước biển, nằm trong quần thể danh thắng hồ Ba Bể (tỉnh Thái Nguyên) đang ghi tên mình vào những địa điểm 'săn mây' lý tưởng, không kém đỉnh Tà Xùa, Bình Liêu, Sa Pa…
Sáng nay thức giấc, tôi ngỡ ngàng nhận ra tháng Mười hai đã về. Tháng Mười hai về nghĩa là một năm nữa sắp sửa trôi qua và vạn vật đang hân hoan chờ đón mùa Xuân mới.
Sa Pa vào cuối năm trở nên lãng mạn khi rừng mai anh đào đồng loạt khoe sắc hồng giữa mây mù và giá lạnh, hút du khách tìm đến tham quan, chụp ảnh.
Khi những vệt nắng đầu tiên của bình minh e ấp xuyên qua màn sương mỏng, trải lớp ánh sáng vàng dịu lên thảm cỏ xanh mướt trên đồi, A Sùng cuộn tròn trong chiếc chăn cũ, lắng nghe tiếng gà gáy lảnh lót vọng từ phía xa, rồi khẽ cựa mình thức giấc. Cái lạnh se sắt đặc trưng của núi rừng vào sáng sớm vẫn vương vấn, chưa kịp tan đi dưới ánh nắng yếu ớt, nhưng với cậu, đó đã là một phần quen thuộc của mỗi ngày.
Mùa chạm vào nỗi nhớ
Hòa Minzy có chuyến du lịch đến đất nước xinh đẹp.
Mùa đông đến, mang theo không chỉ cái lạnh se sắt và những chiếc áo khoác dày cộm, mà còn là sự gia tăng đáng kể về nhu cầu tìm kiếm hơi ấm và sự gần gũi.
Mùa đông bao giờ cũng đi cùng những món quà nhỏ xíu mà ấm áp, giản dị mà thương mến... Thật khó để kể hết những hương vị riêng có của mùa đông nhưng lại thật dễ để khẳng định rằng: mỗi món ăn đều mang một sức hút rất đỗi dịu dàng, đã nếm một lần thì dư vị cứ theo mãi, khó lòng quên được.
HNN - Tôi về nhà một ngày đầu đông, khi cái lạnh đã bắt đầu se sắt thấm vào da thịt. Mẹ tôi dọn dẹp nhà cửa, mùi của trầm hương thoảng nhẹ quen thuộc cứ quẩn quanh. Tôi dừng lại trước chiếc bàn gỗ mít quen thuộc ở góc nhà.
Mùa những yêu thương - Đêm nhạc của NSUT Việt Hoàn không chỉ là nơi để thưởng thức những giọng ca đỉnh cao, mà như một lời nhắc rằng, nghệ thuật không phải là nơi phô diễn sự hoàn hảo; Nghệ thuật là điểm hẹn của trái tim.
Sáng nay mở cửa, gió từ đâu ùa về, không còn là làn gió mát dịu của mùa thu, mà là cái se sắt, hanh hao khiến người ta bất giác rùng mình, kéo cao cổ áo. Tôi bước ra đường, hòa mình vào dòng chảy của phố xá để cảm nhận trọn vẹn nhịp điệu của ngày đông.
Trở lại Nhà máy Nhiệt điện (NMNĐ) Thái Bình 2 trong cái lạnh se sắt và những cơn mưa đầu đông năm 2025, chúng tôi được nghe những thông tin 'ấm lòng' rằng chỉ hơn 2 năm sau khi chính thức vận hành thương mại, Nhà máy đã có hàng chục sáng kiến, cải tiến kỹ thuật, làm lợi hàng trăm tỷ đồng mỗi năm.
Tôi là một giáo viên nội trú ở vùng cao. Do đặc trưng của công việc nên tôi thường xuyên ở lại khu nội trú gắn bó với các em học sinh. Những ngày đầu đông, khi thời tiết ở vùng cao nguyên ngày càng se sắt hơn, từng cơn gió lạnh của mùa đông cũng dắt díu nhau về ngôi trường của tôi từng đợt.
Trong cái lạnh se sắt của bản miền núi, nơi những mái nhà cũ kỹ còn hằn sâu dấu vết của một thời cơ cực, câu chuyện về xóm Lũng Chuống, xã Tổng Cọt (tỉnh Cao Bằng) đang trở thành một điển hình đầy xúc động về sự vươn lên từ đói nghèo. Và trung tâm của sự 'chuyển mình' ấy chính là tấm gương của Bí thư Chi bộ Nông Văn Nghiệp.
Mùa đông vùng núi khoác lên lớp băng giá mỏng, biến cảnh quan thành bức tranh trắng xóa hiếm gặp. Hiện tượng kỳ ảo này khiến du khách háo hức tìm đến săn lạnh.
Mùa đông miền núi mang theo cái lạnh se sắt và mưa mù. Đến thăm Trường Mầm non và Trường Tiểu học Phúc Dùng ở xã Quảng Uyên, chúng tôi được chứng kiến hình ảnh các thầy, cô giáo kiên trì vượt qua những con đường đầy bùn đất trơn trượt, mang con chữ đến với trẻ em nơi đây; cảm nhận sâu sắc hơn lòng yêu nghề, mến trẻ, tâm huyết ươm những mầm non trên mảnh đất còn nhiều gian khó.
Khi những đợt gió mùa đầu tiên ùa về, se sắt từng vạt nắng nơi rẻo cao xứ Thanh, cũng là lúc nhiều người con bản Thái xa quê lại bồi hồi nhớ đến những món ăn gắn bó với tuổi thơ. Trong miền ký ức ấy, canh uôi, món ăn truyền thống của đồng bào Thái luôn hiện lên đầu tiên, như một hương vị quen thuộc của bản làng, của những mùa đông quây quần bên bếp lửa.
Cuối tháng 11, khi gió lạnh đã bắt đầu se sắt trên các triền núi phía Bắc, cao nguyên đá lại vào mùa đẹp nhất trong năm.
Tiết trời chuyển đông, mang theo cái lạnh se sắt và mưa mù phủ trắng các bản của xã Lóng Phiêng. Đến thăm các điểm trường, chúng tôi được chứng kiến hình ảnh các cô giáo kiên trì vượt qua con đường dốc đá quanh co và trơn trượt, mang con chữ đến với trẻ em nơi đây; càng cảm nhận sâu sắc hơn lòng yêu nghề, mến trẻ, tâm huyết ươm những mầm non trên mảnh đất biên cương.
Tháng 11 luôn mang trong nó một mùi hương rất lạ. Một chút se sắt của gió cuối năm, một chút dịu nhẹ của nắng hanh và cả chút nôn nao khó gọi tên - như thể có ai đó khẽ chạm vào những ngăn ký ức đã ngủ yên từ lâu.
Cao nguyên đá Đồng Văn, nơi đá nhiều hơn đất, nơi mỗi thung lũng, vách núi đều thấm đẫm dấu ấn của thời gian, là mảnh đất khắc nghiệt nhưng cũng chan chứa ân tình.
Khi những cơn gió đầu mùa ùa về, nhiều người bỗng muốn xách balô lên đường để tận hưởng trọn vẹn cảm giác se lạnh. Với người độc thân, đây lại càng là thời điểm lý tưởng để tìm đến những nơi giúp thư giãn, nạp năng lượng và tận hưởng sự tự do của riêng mình.
Không ánh hào quang sân khấu, những đứa trẻ tự kỷ, thiểu năng trí tuệ ở Trung tâm Hỗ trợ phát triển giáo dục hòa nhập Hoa Xuyến Chi Bắc Giang vẫn đang tỏa sáng, tạo nên điều 'kỳ diệu' theo cách riêng của mình.
Gió đông khẽ tràn về mang theo cái lạnh đặc trưng của Hà Nội, cũng là lúc những món ăn nóng hổi, thơm lừng trên phố khiến ai đi qua cũng muốn dừng chân thưởng thức.
Cuối tháng 10, khi những cơn gió mùa đông se sắt tràn về miền cao nguyên đá cũng là lúc Tuyên Quang vào mùa hoa tam giác mạch rực rỡ nhất trong năm. Từ Đồng Văn, Mã Pí Lèng đến Sủng Là, Phố Cáo, những thảm hoa tím hồng trải dài ngút ngát, khiến cao nguyên đá bỗng trở nên mềm mại, cuốn hút như một miền đất của giấc mơ. Mùa hoa ấy không chỉ làm say lòng du khách, mà còn kể câu chuyện về sức sống và vẻ đẹp văn hóa của đồng bào miền đá nơi địa đầu Tổ quốc.
Bản Sài Khao, xã Mường Lý, từ lâu đã được xem là điểm đến lý tưởng cho những người mê khám phá. Nơi đây không chỉ gợi nhớ câu thơ 'Sài Khao sương lấp, đoàn quân mỏi/ Mường Lát hoa về trong đêm hơi' mà còn là vùng đất đầy thử thách với những cung đường quanh co, hun hút sương mờ và nhiều gian khó ...
Giữa màn sương dày đặc và những cơn mưa rừng triền miên nơi biên cương Trường Hà, Cao Bằng, nhịp sống vẫn âm thầm tiếp diễn. Trong cái lạnh se sắt cuối tháng 9/2025, từng bước chân của những người lính biên phòng và cán bộ Công an khu vực vẫn kiên cường in dấu trên con đường trơn trượt dẫn tới từng nóc nhà.
Ngày Lập đông là ngày đầu tiên của tiết Lập đông, sẽ rơi vào 7/11 hoặc 8/11 Dương lịch tùy theo từng năm, phụ thuộc vào sự chênh lệch giữa năm nhuận và năm thường.
Khi những đợt gió lạnh đầu mùa ùa về, giữa lớp sương sớm, những chồi măng sặt lại chồi lên từ đất ẩm và lá khô đây là đặc sản của núi rừng chỉ có trong những tháng cuối thu đầu đông. Măng sặt mọc tự nhiên trong rừng, mập mạp, giòn ngọt được bà con ví như 'món quà đầu mùa' mà thiên nhiên ưu ái dành tặng cho vùng núi cao.