'Kinh doanh là một lời nguyền cay đắng' - tôi nhớ ông Đỗ Duy Thái, Chủ tịch tập đoàn Thép Việt đã nói như vậy khi tâm sự về nghề kinh doanh. Câu nói này, bất giác hiện về khi nghe Lê Thái Hoàng, 'chàng công nhân nghèo là chủ hệ thống 16 nhà hàng Thái tại Việt Nam với 463 nhân viên', kể về những lần thất bại của mình…
Bốn mùa đi qua đều mang lại vẻ đẹp riêng khiến lòng người ngẩn ngơ, yêu mến. Với tôi, khi mùa đông đến là những kí ức gần xa bỗng ùa về, khiến lòng thêm bồi hồi, thương nhớ. Dường như như có điều chi vương vấn, tôi cứ yêu thích những sớm mùa đông đến lạ…
Chồng tôi nói: 'Anh có việc cần ra ngoài, có thể sẽ về muộn'. Nhìn bóng chồng khuất sau cánh cửa, tôi bật khóc. Tôi biết chồng mình đi gặp cô ấy, cô bạn thân mà tôi từng yêu thương và tin tưởng như chị em ruột của mình.
Sau lần hóa trị thứ 3, mẹ của Deng muốn đi chợ và tự tay chuẩn bị những món con trai thích nhất, bất chấp thể trạng đang rất yếu.
Người miền Trung, nhất là ai từng trải qua những mùa mưa lũ kinh hoàng, chắc chắn sẽ cười chua chát khi ca khúc Nỗi nhớ mùa đông của Phú Quang cất lên đâu đó. Là thật, bởi những gì xảy ra trong lịch sử, trong hiện tại, mùa đông là mùa của những đợt mưa lê thê, mưa thối đất, mưa tối trời, mưa nhấn chìm bao làng mạc, bao phận người… Sẽ chẳng ai dám bảo rằng mình yêu mùa đông cả.
Tôi ngơ ngác nhìn 50 triệu đặt trên bàn.
Peter Vesterbacka - nhà sáng lập hệ sinh thái trò chơi trực tuyến Angry Birds - là một người đi trên mặt nước, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Tôi muốn tìm hiểu rốt cuộc con gái đang làm gì nên đã rón rén đi lên. Tưởng con bé bận lắm, nào ngờ lúc ấy, con tôi đang nằm ườn trên giường.
ĐBP - Tháng Tư, nắng dát lên tường nhà một vệt dài, hắt qua giàn chanh leo, lấp lánh quả xanh tím. Những loa kèn trắng nở rộ trước cổng nhà, mùi thơm thoang thoảng, dễ chịu. Cha ngồi bên chiếc chõng tre, lim dim đôi mắt, dõi theo đàn bò ung dung gặm cỏ. Ấm trà mới pha, dịu nhẹ hương lài. Những ngày này, tôi thường thấy cha ngồi im hàng giờ, lâu lâu đưa tay lên sờ xem trà còn ấm nóng hay không. Một mình cha, ánh mắt xa xăm ấy cứ nhìn mãi về phía nghĩa trang liệt sỹ. Ở đó, có rất nhiều đồng đội cùng vào sinh ra tử, chiến đấu cùng nhau một đơn vị với cha. Một số người đang nằm ở góc bể chân trời nào, người ta chỉ dựng một tấm bia mộ, ghi tên, ngày tháng năm sinh, năm mất rồi để ở đó, chờ đội tìm kiếm thi hài liệt sĩ.
Hôm nay là sinh nhật 37 tuổi của Cristiano Ronaldo, một trong những cầu thủ nổi tiếng nhất, xuất sắc nhất lịch sử bóng đá. Anh đã chơi cho những câu lạc bộ lớn nhất, đã phá từ kỷ lục này đến kỷ lục khác. Trên thế giới có lẽ không ai là không biết đến tên Ronaldo. Nhưng ở một nơi nhỏ bé, Ronaldo luôn có vị trí đặc biệt, suốt nhiều năm qua không hề thay đổi.
Mặc không khí lạnh tràn về tái tê, mẹ vẫn lụi cụi ngoài vườn nhặt nhạnh đám lá già, cẩn thận bắt sâu non từ những luống rau, rồi tưới nước xua tan sương muối đọng trên từng chiếc lá đang lên mơn mởn. Nhắc mẹ giữ gìn sức khỏe thì mẹ nói: 'Chỉ cần ngơi một tí là mất rau ăn tết đấy con!'.
Cuối năm, tôi về với ngoại. Được ngồi giữa căn nhà quen thuộc, dường như ngay cả tiếng mối mọt gặm gỗ, tiếng cót két của chiếc sạp tre, tiếng dế gáy vang ngoài khung cửa đều âm thầm vọng lại những tiếng thương, tiếng nhớ.
Hai người có giận dỗi nhau nhưng chẳng bao giờ được lâu, luôn xưng hô ngọt ngào đến mức con cháu phải ghen tỵ. Ước gì khi về già, tôi và ông xã cũng có thể như vậy.
Câu chuyện được một người dùng đăng tải trong hội nhóm mạng xã hội đã tạo nên một sự ấm áp không hề nhẹ giữa những ngày cuối năm se lạnh.