HNN - 'Thật là huy hoàng, rực rỡ…', bạn tôi khẽ thốt lên khi đứng bên bờ sông Hương, lặng ngắm khoảnh khắc giao hòa giữa ngày và đêm. Tiếng thì thầm ấy nhỏ đến mức như thể chỉ cần thêm một lời nữa, vẻ đẹp ngoài kia sẽ tan biến mất.
Trong lòng đầm Nha Phu rộng lớn của tỉnh Khánh Hòa, ẩn mình một ốc đảo yên bình mang tên Hà Liên.
Trong tiếng đàn của chàng, nàng nghe thấy cả một mùa xuân non đang khẽ khàng thức giấc. Mỗi nốt nhạc như một lời thủ thỉ không lời, ngân nga từ trái tim người này sang trái tim người kia. Tiếng đàn là cây cầu vô hình nối hai thế giới cô đơn, khiến nàng thấy mình được lắng nghe, được thấu hiểu, dù chẳng cần một lời tỏ bày.
Ai xui chi đất trời có một mùa dịu dàng đến thế. Trong vòng quay bất tận của thời gian, thu về đất trời như khác lạ, mới mẻ và đầy quyến rũ. Tuy dải đất miền Trung khắc nghiệt nắng gió, khoảng thời gian giao mùa, lắng lại chất thu đất trời nhiều khi ngắn gủi nhưng nó vẫn không thiếu sự tinh tế đến vi diệu để gợi nhắc trong mỗi chúng ta những xao động mơ hồ đâu dễ đặt tên.
Vụ tai nạn giao thông khiến P. rơi vào tình trạng nguy kịch, tiên lượng xấu. Các bác sĩ cứu sống được nam sinh này nhưng các biến chứng sau đó khiến P. không thể nói được.
Mới đây, một người bạn của ông Hoàng Nam Tiến đã tiết lộ bài thơ cuối cùng ông viết về mẹ với mong muốn được phổ nhạc.
Cũng không mấy khi uống cà phê buổi chiều. Cà phê buổi chiều có điều lạ hơn buổi bình minh là ta có thể ngắm những tia nắng cuối cùng trong ngày lưu luyến bịn rịn đổ dài trên những cành cây. Cơn gió từ đâu thổi lại khẽ khàng, lùa trong làn áo để thấm vào da thịt chút khí trời se se lạnh. Ô hay thời điểm này cũng đã chớm thu rồi còn gì. Bổng dưng đâu đây những lời thầm thì nghe thật quen mà man mát niềm tâm sự: Tháng tám mùa thu lá vàng rơi chưa nhỉ/ từ dạo người đi thương nhớ âm thầm…
'Những tiếng khóc có khi vang lên đồng loạt trong đêm, chúng tôi thường bất giác nghĩ về mẹ mình', chị Kim Tuyền - Điều dưỡng nhi sơ sinh, Bệnh viện Việt Pháp Hà Nội chia sẻ niềm hạnh phúc với nghề đặc biệt của mình.
Chỉ vì một câu nói buột miệng, tôi đã khiến khoảnh khắc tưởng chừng lãng mạn biến thành một ký ức khó quên, theo cách chẳng ai mong muốn.
'Bố cố hết sức rồi, không còn cách nào khác, đành phải chấp nhận…', bên giường bệnh, người đàn ông nghẹn ngào trong nước mắt nói lời cuối trước giờ phút chia xa, hiến tạng cô con gái 33 tuổi.
Nằm nép mình giữa núi rừng hoang sơ miền Tây Quảng Trị, Sân bay Tà Cơn hôm nay phủ một màu rêu phong trầm lặng, khác xa vẻ cuồng nộ và dữ dội từ hơn nửa thế kỷ trước. Nơi đây từng là trọng điểm chiến lược của quân đội Mỹ, từng gầm vang tiếng động cơ máy bay, thanh âm gào thét của pháo nổ rung trời…; giờ đây chỉ còn tiếng gió hun hút và bước chân khẽ khàng của những người như chúng tôi - đi, đến, để tìm về, hoài niệm lịch sử của miền đất từng sống giữa mưa bom, đạn lạc.
Không phải ngẫu nhiên mà Đặng Văn Lâm bây giờ thành công, dù xuất phát điểm từng kém thuyết phục tại HAGL.
Không rõ từ khi nào, mỗi lần trở lại miền Tây, trong tôi lại dấy lên một cảm xúc thân thuộc đến lạ - như mang theo một nỗi nhớ không tên.
Tối 7/6, Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng 2025 (DIFF 2025) đã diễn ra đêm thi thứ hai, với cuộc tranh tài giữa đại diện thứ hai của Việt Nam và đội pháo hoa kỳ cựu đến từ Ba Lan.
Nhạc sĩ Trần Tiến chia sẻ lý do có 3 bài hát ông không hát lại dù có được trả cát-xê hàng tỷ đồng.
Cơ quan tôi có một người tên Vũ. Trước đây, chẳng mấy ai để ý đến anh. Vóc dáng nhỏ thó, ánh mắt hay né tránh, cái giọng nói nhút nhát và thường xuyên xin lỗi dù chẳng ai trách anh điều gì. Những ngày đầu vào làm, anh Vũ là kiểu người 'không có gì nổi bật'.
Tháng Năm nghiêng mình vén bức màn mưa bụi của mùa xuân, gọi nắng vàng gieo lên cảnh vật và lòng người cảm giác oi bức, nóng nực. Mây bồng bềnh nhẹ trôi trên nền trời xanh thẫm, khẽ khàng thay tấm áo non xanh mỡ màng của chồi non, lộc biếc bằng rực rỡ sắc hoa. Nắng vàng thênh thang luồn chỉ vào chiếc kim kỳ vĩ của thời gian, khoác lên cảnh vật chiếc áo tơ vàng óng ả. Giữa khúc hoan ca của tháng Năm, dường như trong lòng mỗi người đang ngân lên những giai điệu dịu dàng thật khẽ. Giai điệu của lòng tự hào, biết ơn, tình yêu thương và cả những chất chứa hoài niệm.
Phật đản không chỉ là mùa lễ hội, càng không phải là một nghi thức dành riêng cho ai hữu duyên cửa thiền. Phật đản, với tôi, là một mùa của sự trở về , trở về với tâm thức nguyên sơ, trở về với lòng biết ơn cuộc sống, và trở về với chính mình sau những tháng năm mải miết đi xa.
Ở cữ là khoảng thời gian người mẹ sau sinh cần để phục hồi sức khỏe, lấy lại thể lực và học cách chăm sóc đứa con bé bỏng. Vậy nhưng trong nhiều gia đình, người thực sự 'ở cữ' không phải người mẹ mà lại là ông bà.
PGS.TS Trần Yến Chi đánh giá chương trình đã góp phần làm giàu thêm lĩnh vực lý luận, phê bình nghệ thuật
Cứ mỗi độ tháng tư về lại mang cho ta thật nhiều cảm xúc dịu êm của những ngày đầu hạ. Nhớ rất nhiều bởi màu trắng tinh khôi, nét đẹp đặc trưng thuần khiết. Vẻ đẹp kiêu sa và hương thơm dịu nhẹ của hoa loa kèn quyến rũ, vẫn nhẹ nhàng ngự trị trong tâm hồn; lưu luyến trong kỷ niệm, gợi nhớ tới niềm ký ức dịu dàng, thân thương và sâu lắng, thiết tha.
'Tháng Tư ơi sao yêu nhiều đến thế/Một khoảng trời, một chút bâng khuâng/Nắng lung linh bỏ mùa xuân ở lại/Em gọi hè trong chiếc lá me bay'. Thật chẳng thể nào đếm nổi bao nhiêu lần ta đã ngân nga những vần thơ đầy cảm xúc dạt dào như vậy mỗi độ tháng Tư về.
Chúng tôi - những thành viên khóa D1 Học viện Cảnh sát nhân dân - đặt chân đến chiến khu Rừng Sác (huyện Cần Giờ, TPHCM) trong không khí trang nghiêm của dịp kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Khung cảnh nơi đây khác xa phố thị ồn ào: con đường dẫn vào rợp bóng đước xanh, gió từ sông Lòng Tàu thổi vào mang theo hương vị mặn mòi. Càng vào sâu, không gian càng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lá rừng xào xạc và tiếng bước chân khẽ khàng trên những lối mòn đất sình. Tất cả như nhắc nhở đoàn chúng tôi rằng mình đang bước vào một miền đất thiêng - nơi thấm đượm máu xương của biết bao Anh hùng Liệt sĩ năm xưa.
Tôi có một chiếc chậu nhỏ, trồng một cây cúc dại. Nó đứng nơi ban công, lọt thỏm giữa những tán lá khác xanh rì và ồn ào hơn. Cây cúc dại chẳng có gì nổi bật, thân gầy, lá nhỏ, hoa chỉ nhú từng chút một rồi mới e dè nở bung. Nhưng chẳng hiểu sao tôi thương nó. Có lẽ vì tôi thấy mình trong cái dáng vẻ mỏng manh và lặng lẽ ấy.
Trong khúc giao mùa của đất trời, khi những vạt nắng vàng khẽ khàng gieo những vệt long lanh, Cô Tô như một viên ngọc tỏa sáng giữa mênh mông sóng nước Biển Đông. Những ngày này, sống trong những thanh âm vọng về từ ngàn xưa - tiếng vọng của cả dân tộc hướng về cội nguồn, về dòng máu Lạc Hồng chảy trôi trong huyết quản, quân và dân huyện đảo càng thêm tự hào về vị trí chiến lược của mình và những tình cảm được Chủ tịch Hồ Chí Minh dành cho lúc sinh thời. Cô Tô hôm nay đang ngày càng phát triển về mọi mặt, xứng đáng với những lời căn dặn của Người 'đoàn kết, cố gắng và tiến bộ', trở thành 'Hòn ngọc sáng' nơi biển trời tiền tiêu.
Trong ký ức của tôi, hình ảnh mẹ luôn gắn liền với mái tóc dài, dày và đen nhánh. Mỗi sáng, trước khi ra ngoài, mẹ khéo léo búi tóc gọn gàng bằng một chiếc kẹp nhôm sáng loáng. Chẳng phải món trang sức đắt tiền, cũng không lấp lánh như những phụ kiện trưng bày trong cửa hàng sang trọng, nhưng với tôi, nó lại đặc biệt vô cùng.