Nó giống như một cái lán nương ai đó bỏ quên thì đúng hơn. Lần đầu tiên tôi đặt chân lên điểm trường mà mình sẽ công tác, trong đầu tôi đã nghĩ như vậy.
Xem qua mở màn của 'Băng Hồ Trọng Sinh', các fan 'Sở Kiều Truyện' từng mong ngóng ngày Gia Cát Nguyệt được kéo lên khỏi hồ băng bỗng thấy mình 'quay xe'.
Đang dắt cho đi dạo, người đàn ông bỗng thấy con chó sủa to rồi chạy đi, khi nó quay lại mang theo con trăn 'khủng' khiến chủ nhân không khỏi hoảng sợ.
Bạn đã bao giờ tự hứa với bản thân sẽ đi ngủ lúc 11 giờ đêm, nhưng rồi bỗng thấy mình vẫn đang lướt TikTok lúc 2 giờ sáng chỉ vì sợ bỏ lỡ một tin tức nóng hổi hay một trào lưu mới của bạn bè? Đó chính là dấu hiệu của FOMO (Fear Of Missing Out) – 'kẻ trộm' thầm lặng đang tàn phá giấc ngủ và sức khỏe của giới trẻ hiện nay.
Nhìn ra vườn người đàn ông bỗng thấy con rắn chúa 'khủng' liền gọi dân làng, người dân tò mò ùn ùn kéo đến xem.
Đặng Vương Hưng là một tác giả quen thuộc với bạn đọc yêu văn học đương đại Việt Nam. Ông không chỉ được biết đến với vai trò nhà thơ mà còn là người sưu tầm, lưu giữ và lan tỏa nhiều giá trị văn hóa, lịch sử thông qua các công trình tư liệu và sáng tác văn chương. Thơ của ông thường dung dị, giàu cảm xúc, gắn bó mật thiết với đời sống làng quê và những ký ức tập thể của dân tộc. Chính vì vậy, 'Hội làng vẫn mở' không chỉ là một bài thơ, mà còn là một lát cắt tinh tế của hiện thực văn hóa đang chuyển mình.
Là gen Z coi trà sữa như phần tất yếu của cuộc sống, tôi lần đầu nghĩ đến tiết kiệm và cân nhắc chi tiêu khi phải trả 45.000 đồng tiền ship cho ly nước giá 50.000.
Thấy cảnh tượng nổi da gà trước mắt người phụ nữ liền gọi thanh niên làng ra hỗ trợ.
Chúng tôi ly hôn đã hai năm. Tôi từng nghĩ cả hai đều đã bước tiếp. Nhưng khi nghe tin cô ấy sắp kết hôn lần nữa, tôi bỗng thấy mình chưa từng thật sự buông. Đêm đó, tôi lái xe đến dưới nhà cô ấy và ở lại đến sáng, cho đến khi đọc được một tin nhắn khiến tim mình như rơi xuống.
Tôi chưa từng nghĩ một chuyến nghỉ dưỡng cùng vợ con lại trở thành bước ngoặt khiến mình phải nhìn lại cả quá khứ.
Không phải ai cũng bước vào hôn nhân với tâm thế phải làm mẹ thêm một lần nữa. Nhưng có những người phụ nữ, sau đám cưới, bỗng thấy mình gánh trên vai không chỉ con thơ, mà cả một người đàn ông đã trưởng thành về tuổi tác nhưng chưa từng lớn lên trong trách nhiệm.
Có những cuộc 'đấu giá' trong đời không cần sàn giao dịch, không cần búa gõ.
Sau hành động quỳ lạy khán giả Việt Nam của ông Kim Jin Geun – Tổng giám đốc Lotte Entertainment gây nhiều tranh cãi, đạo diễn Minh Beta lên tiếng.
Khép lại những ngày tất bật, cầm trên tay đòn bánh tét Khánh An, nghe kể lại chuyện đêm mưa giữ lửa, bỗng thấy lòng mình bình an lạ thường. Một mùa xuân mới đang về, được dệt nên từ những sợi lạt buộc chặt tình người như thế.
Mỗi lần từ TP.HCM về quê ăn Tết, tôi lại mang theo một nỗi lo rất 'đời': Phong bao lì xì mỏng hay dày cũng có thể trở thành thước đo giá trị của mình.
Trong phiên chợ ngày cuối cùng của năm Ất Tỵ ở Hà Tĩnh, bên cạnh sự vội vã, tất bật, còn có sự hoan hỉ của cả người mua lẫn người bán để ai cũng kịp về sửa soạn đón giao thừa.
Những ngày giáp Tết, nơi tôi đang sống, vốn đã quá đông đúc, lại càng trở nên nhộn nhịp hơn. Giữa những con đường sáng choang đèn màu, giữa tiếng xe và dòng người hối hả, tôi bỗng thấy mình nhớ về một thành phố đã lùi xa.
Là một phụ nữ đi làm xa quê, tôi sợ Tết không phải vì thiếu tiền, mà vì những câu hỏi tưởng như rất bình thường.
Vương Khang - con trai Hà Kiều Anh xa gia đình từ năm 13 tuổi để du học. Hiện tại, cậu đã 18 tuổi và bắt đầu vào năm nhất đại học.
Hoa, cây cỏ trong khu vườn của Kim Hiền đa dạng, mỗi loài mang một sắc thái khác nhau giúp nữ diễn viên cảm thấy được thư giãn.
Ở một thành phố quen đi nhanh và ít khi nhìn nhau, Metro tạo ra vài phút để những con người xa lạ học đứng cạnh nhau, cùng chờ một chuyến tàu, rồi lặng lẽ rẽ về mỗi hướng.
Trước những mét vuông đất cha ông để lại, nhiều người phụ nữ bỗng thấy mình hóa 'người dưng' khi định kiến 'trọng nam khinh nữ' vẫn hằn sâu trong nếp nghĩ của đấng sinh thành. Khi tài sản trở thành thước đo tình thương, nỗi tủi thân vì bị phân biệt đối xử chính là vết sẹo khó lành, khiến tình thân trở nên xa cách.
Ẩm thực Nghệ An vốn nổi tiếng cay, mặn và đậm vị – thứ hương vị khiến nhiều người nhớ mãi, cũng giống như cái tên Đình Bắc đang được nhắc đến nhiều những ngày gần đây.
Chiều cuối tuần, dòng người du xuân bỗng thấy rộn ràng khi tòa tháp rực sáng sắc đỏ màu cờ Tổ quốc cùng dòng trích dẫn Tuyên ngôn độc lập hào hùng. Hình ảnh xúc động lay động bao trái tim lữ khách dừng chân chiêm ngưỡng.
Mùa cao su thay lá đến rất khẽ, khẽ đến mức người ta chỉ nhận ra khi một buổi sáng bỗng thấy con đường quen trở nên khác lạ. Không còn màu xanh liền mạch chạy dài tít tắp, rừng cao su hiện ra với những gam màu trầm hơn, chín hơn, như thể đất trời vừa hạ giọng. Nắng vẫn còn đó, nhưng nắng không còn gắt; gió vẫn thổi, nhưng gió dường như biết đi nhẹ để không làm giật mình những chiếc lá đang ở ranh giới cuối cùng của một vòng đời.
Tưởng là món canh bồi bổ sức khỏe, người phụ nữ tại Hà Nội không ngờ mình vừa chạm tay vào 'án tử' sau vài miếng ăn. Nếu không được đưa đi cấp cứu kịp thời, hậu quả có thể đã đặc biệt nghiêm trọng.
Lướt mạng thấy nhiều em gen Z khoe mua nhà ở TP.HCM, tôi - U40, chợt xấu hổ nhìn lại căn phòng trọ thuê suốt hơn 15 năm qua, nơi giấc mơ an cư dần nguội.
Buổi chiều cuối năm ở Đà Nẵng, cái lạnh vừa đủ để con người ta muốn ngồi lại, chậm hơn một nhịp, nhìn lại quãng đường mình đã đi qua. Tôi ngồi giữa khoảng lặng hiếm hoi của năm cũ, để cho ký ức lần lượt hiện về, không vội vàng, không sắp đặt, như chính cách mà năm 2025 đã nhẹ nhàng lướt qua.
Cuối năm luôn là giai đoạn cao điểm của áp lực công việc dồn dập. Những đêm thiếu ngủ, ngồi máy tính kéo dài, stress triền miên khiến không ít dân công sở bỗng thấy mình hay chóng mặt, choáng váng, buồn nôn…– những dấu hiệu thường bị bỏ qua vì cho rằng chỉ do làm việc quá sức.
Đứng giữa Rừng Sác hôm ấy, tôi bỗng thấy lòng mình lặng đi. Bầu trời rợp bóng đước, gió mang theo vị mặn của biển, mùi phù sa, mùi lá cây mục nát hòa vào nhau như tầng tầng ký ức. Tôi tưởng chừng như nghe được tiếng chân những người lính xưa bước trong bùn lún sâu; tiếng tay chèo khua nước trong đêm, tiếng hơi thở căng lên khi bám dây vượt sông, tiếng trái tim những chiến sĩ trẻ đập thình thịch khi đối diện hiểm nguy mà vẫn không lùi bước.
Sau khi nghe thông tin chính thức về việc hoán đổi ngày làm việc để nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày, chị Hoài Thu bỗng thấy không khí lo lắng bao trùm phòng làm việc.
Lần đầu Khang đặt chân đến mảnh đất xứ Lạng là vào một sớm ngày cuối đông. Núi còn ngái ngủ, sương phủ kín những sườn đồi như một lớp khăn mỏng vắt qua vai đất trời. Anh – một chiến sĩ biên phòng trẻ quê miền xuôi Hưng Yên, quen với những con đường bằng phẳng, những cánh đồng mở ra tít tắp đến tận chân trời. Đến với nơi đây, anh bỗng thấy mọi thứ như đều cao hơn, dốc hơn, và lặng lẽ hơn.
Một người dân đang đi dạo ngoài vườn thì phát hiện con trăn 'khủng' đang ẩn nấp trong chuồng gà.