Người quan sát: Thắt lưng buộc bụng!

BTC các giải bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam vừa ra thông báo dự kiến dời V-League 2020 đến sau ngày 15/4, trong bối cảnh Covid-19 chưa thể kiểm soát; đồng thời phát đi phiếu thăm dò ý kiến các CLB về việc thi đấu tập trung - dồn toa, chỉ với một số SVĐ ở miền Bắc. Song có vẻ như phương án này không được ủng hộ từ các đội bóng. HAGL và CLB Hà Nội là những người đã lên tiếng đầu tiên, đúng theo tinh thần chống dịch: Ai ở đâu thì đứng yên đấy!

Trong một diễn biến khác, một số CLB Việt Nam đã bắt đầu chính sách thắt lưng buộc bụng, bằng việc cắt giảm ngày lương hoặc hệ số lương với người của đội bóng. Điều này đến ngay cả bóng đá thế giới cũng làm rồi.

Chi phí tối thiểu cho một CLB chuyên nghiệp Việt Nam hằng năm rơi vào tầm 30-45 tỷ đồng. Với một số đội bóng giàu có, con số có thể cao hơn gấp đôi. Số tiền này chủ yếu được chi cho quỹ lương, di chuyển, ăn uống - tập luyện và tiền thưởng cho các trận thắng…, tùy vào khung. Nếu như đội bóng nào tham gia tích cực trên thị trường chuyển nhượng, thì phải thêm một số tiền kha khá nữa để trả phí chuyển nhượng, gọi nôm na là tiền "lót tay".

Tức là về cơ bản, thi đấu hay không thi đấu, thì các CLB vẫn sẽ phải dự trù kinh phí ở mức tối thiểu như thế. Khi kinh tế bóng đá Việt Nam còn nhiều khó khăn, bóng đá chưa thể nuôi sống cơ thể mình và thậm chí còn bị ví như tằm ăn rỗi, tiền thu về từ bán vé hay quảng cáo trên áo đấu, bảng biển đặt trên sân…, cơ bản để duy trì mạch thở cho đội bóng, vẫn là từ túi tiền của các ông bầu. Nhưng, ngay cả các ông bầu tay to ở Việt Nam hiện cũng đang khốn khó vì dịch.

Nhiều CLB đã phải tính đến chuyện thắt lưng, buộc bụng nhằm đối phó với tình hình khó khăn vì dịch bệnh. Ảnh: Hoàng Linh

Nhiều CLB đã phải tính đến chuyện thắt lưng, buộc bụng nhằm đối phó với tình hình khó khăn vì dịch bệnh. Ảnh: Hoàng Linh

Chuyện giảm lương (theo ngày hay hệ số) chỉ giải quyết được một phần vấn đề, nhưng vẫn là việc cần làm ngay. Nguy cơ vỡ ở một số CLB không còn đủ nguồn lực kinh tế, đã dần hiện rõ và ai dám đảm bảo sẽ không có chuyện rã đám, giải thể đội và nhà ai nấy về, như đã từng xảy ra với hàng chục đội bóng Việt Nam trong quá khứ! Lúc ấy, e rằng việc dời lịch hay thi đấu tập trung - dồn toa, cũng chỉ là chuyện "cố đấm ăn xôi". Cái khó bó cái khôn!

Nhà tổ chức cố gói ghém, để làm sao mùa giải 2020 phải tiếp tục và "về đích an toàn", phần vì những cam kết và sức ép từ phìa nhà tài trợ. Nhưng, câu hỏi đặt ra là ngay cả khi bóng lăn trở lại trong năm 2020 và nếu nó kéo dài qua năm 2021, thì tại sao không chuyển thành mùa giải nối, như những năm đầu V-League ra đời và như các giải bóng đá hàng đầu châu Âu đã và đang áp dụng?! Các kế hoạch tập trung thi đấu của ĐTQG cũng không ảnh hưởng nhiều.

Các giải bóng đá VĐQG hàng đầu cựu lục địa và thế giới hàng năm có 2 kỳ nghỉ chính: Mùa Hè và mùa Đông. Đó được xem là khoảng thời gian tuyệt vời để mua bán, trao đổi và làm mới đội hình, bằng các hoạt động trên thị trường chuyển nhượng. Hệ thống các giải đấu chính như FIFA World Cup hay Euro, CAN hay Copa America cũng rơi vào các khoảng thời gian này. "FIFA Day" vì thế cũng được đảm bảo, không như Việt Nam, toàn lệch giờ FIFA.

Năng lực của nhà tổ chức giải không đơn thuần chỉ là việc kêu gọi tài trợ, gom góp đủ số đội và các trận đấu được đảm bảo sẽ được phát trên sóng truyền hình…, phần cơ bản nằm ở khả năng xử lý tình huống, xử lý khủng hoảng. Sẽ phải có nhiều phương án khác nhau được đưa ra và phương án nào tối ưu nhất, giảm thiểu thiệt hại tốt nhất và nhận được dự đồng lòng nhất thì chọn, chứ không phải áp đặt. Bởi cuộc chơi và sân chơi thuộc về các CLB chứ không phải nhà tồ chức.

Với diễn biến phức tạp của dịch Covid-19, không ai nói trước được điều gì. Từ CLB cho đến nhà tổ chức giải, vẫn phải vừa chạy vừa xếp hàng, tự điều chỉnh. Dạy khôn ai lúc này cũng khó, bởi ngay cả thực cũng khó vực được đạo nữa rồi!

Tùy Phong

Nguồn Báo Thể Thao & Văn Hóa: http://thethaovanhoa.vn/bong-da-viet-nam/nguoi-quan-sat-that-lung-buoc-bung-n20200326215128915.htm