Lẽ ra họ phải cùng nhau diễn vai một cặp 'sát thủ' dưới màu áo Tam sư trong những ngày này. Nhưng bây giờ, thay vì bay bổng trên vòm trời EURO, Harry Kane và Marcus Rashford sẽ quyết chiến với nhau, khi Premier League nói chung cũng như bản thân họ nói riêng, cùng nhau trở lại.
Như lòng sông lòng biển, mỗi một thành phố có mặt trên đời này cũng đều mang một tấm lòng.
Cành phượng nhỏ cháy nghiêng rủ nỗi nhớ. Cỏ cứa vào hơi ấm cũ xa xôi
Bất chợt một buổi sáng tháng tư, mở toang ô cửa sổ đón ngày mới và nghe xa xa vọng lại những thanh âm trong trẻo giai điệu ca khúc 'Tháng tư về' của nhạc sĩ Dương Thụ.
'Và nắng vàng dù nhốt trong mây…' (Trầm Tử Thiêng) - Tại sao phải là mây? Bởi miền Thượng lùi sâu vào lục địa, mây bao giờ chẳng kéo về trên non cao và ở lại đó. Những vũ tiệc bày ra…
Tôi có việc đi xa, trở về đúng dịp tháng 3 vừa chớm. Đây có lẽ là khoảng thời gian mà tiết trời đẹp nhất trong năm, máy bay ở tầm thấp, đôi cánh nghiêng nghiêng trong mây. Qua ô cửa kính, tôi tưởng mình có thể đưa tay mà chạm vào mây trời.
Mùa xuân rơi nghiêng, vệt dài loang vòm ngực. Tự bàn tay đặt lên ủ ấm. Hỏi đường về cho chiếc bóng tuổi 30.
Tháng ba chạm ngõ, ở phố mà lòng tôi bồn chồn khôn nguôi. Là bởi ký ức đang rưng rưng với màu hoa xoan tím quê nhà. Loài hoa mộc mạc, giản dị vương vít đầy khắp ngõ quê…
Thỉnh thoảng, tôi có dịp được đi xa. Những chuyến đi thường mang lại cho tôi rất nhiều cảm xúc, suy nghĩ, chiêm nghiệm. Tôi hay bông đùa với bạn bè rằng, đi là để gặp chính mình.
Mùa xuân. Mùa khởi đầu của một năm. Mùa cây lá lên xanh, nẩy lộc, đâm chồi. Mùa ngàn hoa khoe màu và hương sắc.
Những ngày cuối năm, có cảm giác thời gian trôi đi nhanh hơn. Đến đâu cũng nghe người ta nhắc nhau còn mấy hôm nữa là Tết. Cuối năm, bao nhiêu việc cần hoàn tất, việc cuốn người đi đến không kịp ngoảnh lại nhìn thời gian đã trôi qua như thế nào.
Vòm cây lớn sum suêKhông mang sắc xanh diệp lụcChói đỏ dưới vòm trời rựcHắt sáng từng mái nhà chở che yên ả
Bạn có bao giờ nhìn thấy bầu trời sao lấp lánh trọn vẹn hình ảnh của dải ngân hà? Những chòm sao vốn ngày thường mờ nhạt hoặc phải dùng kính viễn vọng soi mãi mới thấy, thì giữa đêm khuya, mở cửa ra nhìn, cả thiên hà lấp lánh rung rinh trên vòm trời cong như mái nhà thờ khổng lồ.
Một buổi sáng nào đó bạn gọi chỉ để bảo: 'Tớ thèm được thức dậy ở quê. Mở cửa ra hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành. Nghe tiếng gà gáy, tiếng sương rơi trên lá, tiếng chim hót trong veo trên vòm trời cao vợi. Từng làn gió ở quê cũng quá đỗi trong lành. Chẳng như nơi tớ đứng bây giờ, chỉ toàn là khói bụi, còi xe ầm ĩ, người chen nhau nhích từng chút một'.
Do sự bào mòn của sóng qua thời gian, Benagil (Bồ Đào Nha) trở thành điểm đến thu hút khách du lịch khi sở hữu màu nước biển xanh ngắt được bao trọn bởi đá.
Tôi xách ba lô đến vùng kinh tế mới. Mọi người nghĩ tôi tình nguyện làm điều cao đẹp nhưng thực chất đó là một cuộc chạy trốn. Tôi muốn đi thật xa, đến nơi không ai biết mình để không phải đau khổ vì mối tình với chàng sinh viên yêu bốn năm chia tay trong một giờ.
Sắc trời bắt đầu chuyển từ màu xanh biếc sang ráng mỡ gà, gió đưa hương từ những tán lá và hơi ẩm tản khắp bầu không khí. Đàn chuồn chuồn liệng thấp, mây chùng nặng điểm những vùng đen mỏng, dân gian cho hay trời sắp mưa rồi. Một con chuồn chuồn bay tới gần cửa sổ, đậu lên nhánh hoa tùng đuôi chồn. Tôi đưa tay toan tóm lấy đuôi nó, song lại thôi, mặc cho nó nghỉ chân ở đó.
Parasite (Ký sinh trùng) - tác phẩm đầu tiên của xứ sở kim chi nhận giải Cành cọ vàng tại LHP Cannes 2019 - đã không làm khán giả thất vọng khi vừa ra mắt tại Việt Nam.
Vừa thức giấc, tôi liền kéo rèm cửa. Ánh sáng tràn ngập khắp gian phòng. Qua ô cửa kính, một khoảng trời xanh có mây trắng đang bay, bồng bềnh vờn nhẹ trước mặt.