Nhiều người băn khoăn không biết phải viết 'rập rờn' hay 'dập dờn' mới đúng chính tả Tiếng Việt.
1. Dòng sông quê thời điểm cuối năm liu riu nước ròng, đôi chỗ chỉ còn lạch nhỏ. Con đường đất chạy dọc bờ cỏ lút bàn chân. Mấy ngọn tre bị gãy ngập sâu dưới bùn từ bữa cơn bão tràn qua, bắt đầu đâm mấy chồi non. Bờ sông đôi chỗ bị sạt lở, trống hoác một mảng lớn. Phía bên kia là cánh đồng rộng. Những đám lúa xanh rờn, rập rờn trước gió.
Chúng tôi đến Penang vào ngày rực nắng. Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân đến đây là, xanh. Trời xanh ngăn ngắt, ánh nắng như rải mật lên khắp đảo. Biển trong xanh lấp lánh ánh bạc trên đầu ngọn sóng. Đồi núi trập trùng được bao phủ bởi rừng cây xanh mát. Dọc đoạn đường từ sân bay ở phía Nam đến phía Bắc đảo, từ đại lộ Jalan Sultan Azlan Shah, đến JIn Tanjong Tokong, rồi Jalan Tanjung Bungah rợp mát những hàng cổ thụ hai bên đường.
Sau ngày 1/12/2024, hai cái tên Vạn Thọ, Ký Phú chỉ còn là kỷ niệm đẹp trong lòng người dân hai địa phương nói riêng và huyện Đại Từ nói chung. Nhưng tất thảy người dân có quyền tự hào về một thời gian khó, họ đã đoàn kết vượt qua để chung sức, chung lòng xây dựng 2 xã đạt chuẩn nông thôn mới nâng cao. Nay, Vạn Phú được bồi xây bởi sức mạnh của 'gốc rễ' vững chắc, hy vọng sẽ tiếp tục bay cao bởi 'đôi cánh' trường sinh.
Nếu Ninh Bình quá nổi tiếng với hệ sinh thái Tràng An được thế giới công nhận, thì Khu bảo tồn Đồng Tháp Mười chỉ lặng yên trở thành trái tim của cả vùng ĐBSCL trứ danh.
Bốn mùa thiên nhiên Hà Nội đa dạng, mỗi mùa trải qua lại có những loài hoa khoe sắc đặc trưng. Chớm đông, Hà Nội lưu luyến du khách bốn phương bởi sắc vàng đặc trưng của những cánh đồng cải vàng dài bất tận khoe sắc đón gió đông bên triền sông, hay sắc hồng tươi của hoa súng đang mùa nở rộ ở làng quê vùng ngoại thành.
Chiều thứ Bảy. Lâu rồi tôi mới có cảm giác yên bình khi một mình đạp xe trên phố. Con người ta dù sôi nổi thế nào đôi lúc cũng cần một khoảng lặng trong tâm hồn để suy ngẫm về cuộc đời.
Đạ Tẻh là vùng kinh tế mới, nơi hội tụ cư dân các vùng, miền, đa số các tỉnh miền Trung và một số tỉnh, thành phía Bắc về đây lập nghiệp. Được tách ra từ huyện Đạ Huoai năm 1986, 38 năm trước, Đạ Tẻh là vùng đất hoang sơ, với nhiều khó khăn. Song, được sự quan tâm của lãnh đạo tỉnh, các thế hệ lãnh đạo huyện và tinh thần đoàn kết, nỗ lực của người dân, Đạ Tẻh phát triển vượt bậc, trở thành huyện nông thôn mới trù phú.
Hồi trước, ở quê tôi, những loài hoa hoang dại nở bạt ngàn, bên bờ rào bờ dậu hay ven những con đường đồng… Mỗi loài một sắc màu dáng vẻ.
Hà Nội đang giữa mùa hoa sen. Thành phố dự kiến tổ chức Lễ hội hoa sen trong 5 ngày, từ 12 đến 16/7; đồng thời đón nhận Di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia là nghề ướp trà sen Tây Hồ. Sen là loài hoa mang nhiều tính biểu tượng giàu ý nghĩa. Nhân rộng diện tích trồng sen không chỉ làm đẹp cho đời, làm cho môi trường thêm xanh mà còn giúp người dân nâng cao thu nhập.
Từ tuyển tập 'Sài Gòn của em', độc giả có thể thấy những dấu ấn thơ thiếu nhi trong suốt nửa thế kỷ qua ở thành phố mang tên Bác.
Hàng triệu cánh bướm rập rờn tại rừng Cúc Phương tạo nên khung cảnh nên thơ. Từ cuối tháng 4, đặc biệt là dịp lẽ 30/4 - 1/5, nơi đây thu hút đông đảo du khách đến 'săn hình'.
Khoảng cuối tháng 4 đến hết tháng 5, rừng Cúc Phương như biến thành xứ sở thần tiên của Ninh Bình với từng đàn bướm bay rợp trời.
Nó choáng người như có ai đó vừa vỗ mạnh vào đầu. Đi xa có dăm năm mà nó suýt không nhận ra quê. Kìa, con ngõ dài vài trăm mét, trước là bờ tường xám xịt lấp ló dưới dãy tre âm u, nay rực rỡ rồng phượng nhảy múa, hoa trái đơm xòe, tre ngà rủ bóng, chim bay cò lượn rập rờn.
Chiều quê, đồng làng mênh mang gió, hoàng hôn xuống bình yên với những cánh chim vội vã bay về tổ ấm. Gió nhẹ nhàng qua lũy tre làng. Ngọn gió đã thổi suốt những tháng ngày ấu thơ chân trần chạy chơi cùng bạn bè trong xóm. Đồng làng về chiều bình yên như bức tranh hiền hòa, êm dịu. Một bức tranh thiên nhiên mộc mạc, đơn sơ nhưng đủ ấm lòng người xa xứ ngày trở về và rơm rớm nước mắt ngày chia xa. Ngọn gió đồng nội thổi miên man làn tóc rối. Gió qua những nhành cây gạo thắm sắc đỏ. Dưới gốc gạo này ngày nhỏ, những đứa trẻ trong làng chạy chơi mỏi nhừ chân đã nằm lăn ra bãi cỏ xanh mát rồi kể đủ chuyện trên đời.
Chùm thơ của Nông Thị Hưng, hội viên Hội Văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam, là những dòng lưu bút thắm tình về vùng quê, về người mẹ, và về tình yêu thiên nhiên. Trong chùm thơ của chị, từng bài thơ như những câu chuyện nhỏ, kể về cuộc sống giản dị nhưng đầy cảm xúc. Từng bài thơ của Nông Thị Hưng đều là những điểm sáng, là những hạt giống thơm của văn chương, mang đậm tinh thần của quê hương và con người Việt Nam.
Một bộ phận độc giả thích mua sách qua livestream của đơn vị phát hành; số khác vẫn ưa chuộng cách săn sale 'truyền thống' trên các sàn thương mại điện tử.
Mùa Xuân, từ ngàn đời đã đi vào thi ca một cách tự nhiên, dịu dàng nhất.
Thật khó mà tin giữa lòng thành phố Đà Nẵng tấp nập, sôi động lại có một làng cò yên ả nên thơ đến thế. Không biết tự bao giờ loài chim trắng ấy đã về lập làng tại nơi đây. Tôi tạm gọi đó là làng Cò.
Bất chợt một sớm mai thức giấc, ta ngỡ ngàng khi nhìn ra khoảng sân, cạnh thềm giếng cây bưởi vườn nhà đã chi chít những hoa là hoa, một màu trắng phủ tràn bao trùm khắp cành như một cây hoa tuyết khổng lồ. Rồi hương thơm dìu dịu thoang thoảng len nhẹ vào khoang mũi, một cảm giác thư thái dễ chịu. Và xa xa kia hoa xoan cũng đã trổ những bông hoa màu tím, một màu tím mơ màng man mác vợi buồn. Lúc đó ta nhận ra tháng ba đã về...
Với nhiều bạn trẻ yêu đọc, nhâm nhi những trang sách trong dịp đầu xuân là một trong những cách tìm động lực, tận hưởng niềm vui thích để chuẩn bị cho một năm mới.
Cơn mưa đầu mùa xuân cứ e ấp, dịu dàng, bối rối như cô gái hiền lành lần đầu được chàng trai của mình nói lời yêu.