Hàng trăm cây hoa mai được trồng trên dải phân cách đường ở huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu đã bung sắc rực rỡ, khiến người dân thích thú ngắm nhìn.
Sau đợt rét đậm rét hại kéo dài, mấy hôm nay trời đã ấm dần lên. Nắng lại bắt đầu trải vàng trên từng ngõ phố. Tôi lững thững bước ra đường, bất chợt gặp những làn gió nhè nhẹ thổi mơn man làm mái tóc bay bay. Những cơn gió của những ngày cuối đông vừa lành lạnh vừa mơ màng như dấu hiệu chớm nở của mùa xuân sắp đến.
Tháng Chạp đến bằng hơi lạnh mùa đông vào những sớm mai ta chạy xe vội vã trên những nẻo đường, phố xá. Trong mơn man của gió, lao xao của nắng hanh vàng, tôi nghe mùi hương tháng Chạp dịu dàng bay vào tâm hồn mình da diết. Và tôi nhận ra mùi của Tết đã chạm ngõ mọi nhà...
Nhớ tết là nhớ món nem, nhớ bàn tay của mẹ tạo nên hương vị thơm ngon khó phai đó. Làm ăn ở phương xa nhiều lúc tôi lại nhớ về món nem mẹ làm, nhớ quê hương, nhớ gia đình…
Bạn hãy ngắm điệu nhảy của gió và những phiến lá vàng trên cành cây khi bắt đầu rụng xuống. Chúng say sưa trong vũ điệu Slow trong sáng, duyên dáng và nhịp nhàng. Gió cuốn lá liệng tròn, liệng tròn rồi từ từ đáp xuống mặt đất. Đó là vũ điệu đẹp và quyến rũ, làm cho ta không tưởng tượng đó là giây phút chia lìa đau thương giữa lá và cây mà ta lại liên tưởng đến sự kết thúc và khởi đầu cho một hành trình mới, hành trình của vũ điệu Samba.
Người ta nói em là một cô gái có gương mặt buồn, đôi mắt buồn và cả sở thích cũng vấn vương một nét buồn. Người ta cũng nói những cô gái như thế thường gặp nhiều trắc trở và khó có được niềm hạnh phúc vẹn tròn. Lúc đầu khi nghe được mấy lời trên em chỉ nhẹ cười, không coi là thật. Sở thích của một người sao có thể quyết định số phận của họ? Trên thế gian này thiếu gì người đem lòng yêu thích cái buồn, chẳng lẽ cuộc đời của họ đều buồn thương sầu thảm? Ngược lại, trong muôn ngàn người có sở thích vui, chẳng lẽ không một ai phải buồn, phải khổ?
Nhà sáng lập Ecopark vừa giới thiệu tổ hợp tiện ích chăm sóc sức khỏe và làm đẹp chuẩn khách sạn 5 sao trong tòa tháp đôi Central Park Residences (TP.Vinh) với vốn đầu tư hàng trăm tỷ đồng.
Dù đã đến rất nhiều thành phố, đi rất nhiều miền đất lạ, nhưng mỗi lần trở về Huế, lòng tôi lại mơn man những cảm xúc đẹp. Dẫu tôi không được sinh ra ở đất Cố đô, song tôi thích nói 'về Huế' hơn là 'đến Huế'. 'Về Huế' - cái từ lẽ ra chỉ dành cho những người con lớn lên từ đất Huế, vì cuộc mưu sinh tảo tần mà chấp nhận rời xa xứ sở mộng mơ. Có phải vì tình yêu và những vấn vương nơi này mà tôi ngộ nhận rằng Huế là quê hương thứ hai của tôi chăng?
Ngày 23/11/1963, Bác Hồ về thăm Tuần Châu lần thứ 2 và cũng là lần cuối cùng. Người đã căn dặn: 'Phải biến Tuần Châu thành ngọc châu'. Suốt 60 năm qua, quân dân và những người yêu hòn đảo, đã nỗ lực hiện thực hóa mong ước đó của Bác. Từ một hòn đảo hoang dã, nghèo khó bậc nhất tỉnh Quảng Ninh, Tuần Châu nay đã thành viên ngọc sáng nhất của Di sản thiên nhiên thế giới vịnh Hạ Long.
Với cảnh sắc thiên nhiên hoang sơ cùng vẻ đẹp bình yên chốn đại ngàn, Yang Bay (xã Khánh Phú - Khánh Vĩnh - Khánh Hòa) là địa điểm không thể bỏ qua của những tâm hồn yêu thiên nhiên và ưa khám phá.
Bài hát 'Bụi phấn' vẫn mãi theo suốt các em mỗi năm sang sông một chuyến bình yên.
Như một quy luật của trời đất tự nhiên 'đến hẹn lại lên'. Hằng năm vào thời điểm cuối Thu, khi những cơn gió lạnh tràn về mơn man, vuốt ve trên da thịt, những em gái Gia Lai nói chung, Chư Pãh nói riêng má đỏ, môi hồng duyên dáng trong những vòng xoang, hòa trong tiếng cồng chiêng bên những bông lửa bay réo rắt, cũng là lúc những cánh dã quỳ bung nụ, nở hoa, kheo sắc vàng mời gọi. Cũng là lúc UBND huyện Chư Pãh tổ chức 'Tuần lễ Hoa Dã quỳ- Núi lửa Chư Đang Ya'để cho người dân địa phương và du khách đến đây tham quan, khám phá vẻ đẹp tự nhiên ở nơi này.
Như một quy luật của trời đất tự nhiên 'đến hẹn lại lên', hằng năm vào thời điểm cuối thu, khi những cơn gió lạnh tràn về mơn man, vuốt ve trên da thịt, những em gái Gia Lai nói chung, Chư Păh nói riêng, má đỏ, môi hồng duyên dáng trong những vòng xoang, hòa trong tiếng cồng chiêng bên những bông lửa bay réo rắt, cũng là lúc những cánh dã quỳ bung nụ, nở hoa, khoe sắc vàng mời gọi.
Bằng lăng đã trở thành đề tài cho nhiều nhạc sỹ, thi sỹ; nó chở nặng bao tâm tình của con người về hạnh phúc lứa đôi, về sự hy sinh và chia sẻ…
Những mỹ nhân này có điểm chung là cùng tuổi Dậu, được mọi người đánh giá cao về nhan sắc và tài năng.
Sáng sớm, ánh nắng vọt lên bên trên bức tường rào phả vào khu vườn có khóm hoa hồng đang nở. Nắng mơn man đám lá khô đang xoay xoay theo cơn gió cuối thu, nắng óng ánh trên lá non còn ướt sương ban sớm.
Đêm qua trời trở gió, tôi thao thức một khoảng chừng trong đêm để khoác lên mình tấm áo mỏng. Giữa thu rồi, không còn vương một chút nóng nực nào của mùa hạ như cái độ giao mùa. Đêm càng khuya càng lạnh, cái lạnh ấy đủ mơn man cảm giác của những con người xa quê ở trọ phố phường. Tôi nương mình vào những bờ suy nghĩ, rồi thoáng chốc tôi giật mình khe khẽ trước bước đi của thời gian: Hình như phố đã đón tháng mười!
Một sớm mát trong của thu Hà Nội, trong mơn man của tiết trời ta lắng nghe những rung cảm từ trái tim mình với thu, với những lời hỏi từ giai điệu quen thuộc ' ...'Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ, em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương...'
Hà Nội khi vào Thu với những cơn gió heo may mơn man cây cỏ, với chút nắng vàng rải khắp phố phường, với thức quà được gói trong những vạt lá thơm thảo không khỏi khiến lòng người say đắm, bâng khuâng. Mùa Thu Hà Nội đã đi vào thơ ca, nhạc, họa như một biểu trưng của cái đẹp, sự lãng mạn của một mùa trong năm. Sự hòa quyện giữa đất trời, cảnh sắc, ẩm thực, con người giữa tiết trời dịu dàng mùa Thu, tạo sự quyến rũ cho Hà Nội.
Dì gọi điện về kể dông dài đủ thứ chuyện. Lan man rồi dì hỏi chuyện cây khế cạnh cầu ao mùa này có còn trĩu quả.
Đêm trước khi phẫu thuật. Bố mẹ, anh chị em và các con vào thăm trong bệnh viện. Ai cũng động viên, nhưng nhìn ánh mắt của người thân, chị biết, mai sẽ là một ngày mang tính sinh tử trong cuộc đời mình.
Hiện nay huyện Thanh Thủy đang nỗ lực phát triển mô hình chè hữu cơ gắn liền với du lịch trải nghiệm thực tế trên địa bàn. Đồi chè tọa lạc tại khu 7, xã Đồng Trung, huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ được rất nhiều du khách thăm quan và chụp ảnh check in để lưu lại khoảnh khắc rất tuyệt vời….
Truyện ngắn 'Tôi đi học' của nhà văn Thanh Tịnh được in trong sách giáo khoa lớp 8 tập 1 bộ sách Cánh Diều (NXB ĐHSP Thành phố Hồ Chí Minh, 2023). 'Tôi đi học' là truyện ngắn mang màu sắc hoài niệm và đậm đà chất thơ của nhà văn Thanh Tịnh in trong tập 'Quê mẹ' xuất bản năm 1941. Theo dòng hồi tưởng, tác giả kể lại những kỷ niệm mơn man, êm đềm sâu sắc của tuổi thơ trong buổi tựu trường đầu tiên trong đời, khi ông được mẹ dẫn đi đưa vào lớp năm, lớp đầu cấp tiểu học của trường Pháp - Việt trước năm 1945.
Truyện ngắn 'Tôi đi học' của nhà văn Thanh Tịnh được in trong sách giáo khoa lớp 8 tập 1 bộ sách Cánh Diều (NXB ĐHSP Thành phố Hồ Chí Minh, 2023). 'Tôi đi học' là truyện ngắn mang màu sắc hoài niệm và đậm đà chất thơ của nhà văn Thanh Tịnh in trong tập 'Quê mẹ' xuất bản năm 1941. Theo dòng hồi tưởng, tác giả kể lại những kỷ niệm mơn man, êm đềm sâu sắc của tuổi thơ trong buổi tựu trường đầu tiên trong đời, khi ông được mẹ dẫn đi đưa vào lớp năm, lớp đầu cấp tiểu học của trường Pháp - Việt trước năm 1945.
Đã thấy trong sắc nắng của một sáng mai xanh thẫm, mỏng mảnh thướt tha, mùa thu đã về.
Báo Tin tức giới thiệu bài thơ 'Khúc dạo' của nhà thơ Đức Sơn, Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên- Huế.
Nhà thơ Nguyễn Sỹ Bình sinh năm 1963 tại Hà Nội. Tác giả hiện đang công tác tại Cục quản lý thị trường Thành phố Hà Nội- Tổng cục quản lý thị trường. Trong số hàng trăm bài thơ đã sáng tác, tác giả đã tỏ bày những cảm xúc chân thành, một tâm hồn thấm đẫm hương vị tình yêu lứa đôi.
Mới hôm qua thôi, trời đang còn chang chang nắng, cuối chiều cơn mưa về vội làm cho hơi nóng xộc lên thật oi bức, khó chịu. Vậy mà qua một đêm trời mát dịu một cách không ngờ, những cơn gió ban sớm cứ mơn man chờn vờn khắp da thịt mát lạnh. Cô bạn nhỏ bước chân ra bậc cửa vươn vai đứng dậy thì thầm, vậy là tháng Tám đã về… Cứ thế nỗi nhớ về những tháng Tám dịu dàng khẽ khàng lướt qua như phím đàn ngân lên từng nốt nhạc diết da, trầm bổng rồi tan vào hư không…
Hôm qua chở con gái nhỏ đi học, con vừa gội đầu, chiều mát gió nhẹ, con ngồi trước xe, gió chiều se se như trời thu, tóc con bay ngược lùa hương thơm vào mũi...