Sáng cuối tuần, ngủ dậy muộn, cuộn mình trong chiếc chăn dày ấm áp, tôi lười biếng cầm điện thoại trên tay, xem nhà nhà, người người hân hoan đón Tết. Ngoài kia, nắng vừa chạm vào cửa sổ. Trong này, tôi bỗng nhận ra, mùa xuân có hình chữ nhật.
Ngày 8/2, chương trình 'Hành trình mùa xuân' trao những tấm vé xe miễn phí, đưa hơn 200 học sinh, sinh viên về quê đón Tết Bính Ngọ.
Giữa núi rừng miền Tây Nghệ An, những bản làng bình yên – quê hương của Đình Bắc và Hồ Văn Cường – vẫn lặng lẽ 'ngủ quên', lưu giữ vẻ đẹp nguyên sơ và nhịp sống chậm hiếm thấy.
VHXQ - Một cái Tết rất riêng, nhỏ và có phần cố chấp của tôi - đứa con xứ Quảng mang theo những mảnh ký ức mơ hồ như mùi khói bếp cũ, đi suốt đời mà không nỡ bỏ xuống.
Chẳng ai có thể định nghĩa đầy đủ và trọn vẹn ý nghĩa của những ngày Tết. Tết cứ đến và xuân lại về. Quy luật của tự nhiên vốn dĩ là thế! Nhưng cớ sao ai cũng háo hức, đợi chờ ngày Tết đến vậy. Phải chăng, Tết về mang sự tươi mới và gợi lên trong mỗi người một mùi vị rất lạ. Mùi của những ngày Tết xưa cũ!
Tết năm nay, không ít gia đình quyết định từ chối những dịch vụ đặt cỗ trọn gói giao tận cửa để quay về gói bánh chưng, sên mẻ mứt, tự tay bày biện mâm cỗ. Những công việc vốn bị coi là rườm rà, tốn thời gian ấy lại mang đến một cảm giác đặc biệt. Đó là cảm giác được sống chậm hơn, được trực tiếp chạm vào không khí tết theo cách quen thuộc của ông bà, cha mẹ ngày trước.
Trong cái náo nức của dòng người ngược xuôi về quê sum họp, ở nơi cửa ngõ Tổ quốc vẫn hàng ngày quen nhịp chân tuần tra của những người lính Biên phòng. Với họ, mùa xuân không chỉ là sự chuyển mình của đất trời, mà còn là bản lĩnh kiên trung giữa sương lạnh biên thùy, là tình quân - dân thắm thiết hòa quyện cùng khói bếp bản làng.
VHXQ - Mỗi mùa tháng Chạp, chỉ cần đi ngang gian bếp đỏ lửa, Tết đã kịp về trong ký ức. Những người giữ bếp, giữ nghề, cũng giữ lại hương Tết cho phố phường.
Những ngày giáp Tết, khi phố sá bắt đầu dày lên những chuyến xe, những gói quà, những cuộc hẹn nối nhau, người ta thường nói với nhau một câu quen thuộc: 'Bận quá, Tết đến nơi rồi'. Tết hóa ra lại trở thành mốc thời gian khiến mọi người vội vã hơn là chậm lại...!
Ngày 6/2, tại bến thuyền Tam Cốc, tỉnh Ninh Bình, Ban Quản lý Khu du lịch Tam Cốc-Bích Động phối hợp Ủy ban nhân dân phường Nam Hoa Lư tổ chức chương trình thiện nguyện 'Vạn bánh chưng xanh', nhân dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026.
Lễ hội gói bánh chưng tại Trường Marie Curie (Mỹ Đình, Nam Từ Liêm, Hà Nội) là bài học văn hóa, nơi học sinh được cảm nhận trọn vẹn không khí Tết cổ truyền.
Tết năm 1992 là cái Tết đầu tiên gia đình tôi sum họp ở Tây Nguyên sau một số biến cố của bố mẹ. Nhờ chút nghĩa tình của hàng xóm, gia đình tôi thoát cảnh đói cơm ngày Tết.
Sắc đào, sắc lê bung nở trên những cung đường Tây Bắc, báo hiệu một mùa xuân đang về. Thôn, bản đồng bào dân tộc Dao như khoác lên mình tấm áo mới, tươi đẹp mà vẫn giữ nguyên sự yên bình của bản làng vùng cao ẩn mình trong sương sớm.
Ngày ấy, khi cuộc sống còn nhiều chật vật, Tết trong ký ức tôi không bắt đầu từ mâm cao cỗ đầy, mà từ gian bếp nhỏ và nồi kẹo lạc mẹ nấu vào tối ba mươi Tết.
Cách Hà Nội khoảng 200km, bản Tà Phình thu hút du khách bởi vẻ đẹp nguyên thủy của người Mông, những mỏm đá kỳ thú và không gian cắm trại bình yên giữa thung lũng.
Thiên nhiên đang chớm một nguồn năng lượng cho mùa xuân tới...
Xóm Mừng tràn ngập sắc hoa mai anh đào và cải vàng, mang đến không khí Tết sớm bình yên, nguyên sơ, lý tưởng để thưởng ngoạn và khám phá văn hóa dân tộc Mường.
Những ngày tháng Chạp gấp gáp và vội vã, mùa đông đang lùi dần và nhường bước cho mùa xuân mới. Cây đào trước cửa phòng làm việc đã đâm chồi, lòng tôi lại xốn xang nhớ về Tết xưa, khi còn thơ bé.
Bây giờ, gốc đa ấy đã bị thời gian xóa mờ. Nhưng trong tôi, nó trở thành biểu tượng của vô thường, nơi những phận đời không tên đều cần được nhìn bằng ánh mắt từ bi.
Những ngày cận Tết, tôi lại da diết nhớ bát cháo ngon nhất trong năm được mẹ nấu từ nước luộc con gà duy nhất của gia đình.
Gần 15 năm đã trôi qua nhưng ký ức về những ngày tết Nguyên đán năm ấy vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua. Trải qua bao thăng trầm cuộc sống nơi xứ người, mỗi khi nhớ về cái Tết đó, tôi lại có động lực để tiến về phía trước.
Với những sinh viên quốc tế đang học tập tại Hà Nội, 'Vị Tết Việt' trở thành trải nghiệm đặc biệt, để lại những ký ức khó quên về đất nước và con người Việt Nam.
Cứ mỗi dịp gần Tết, tôi lại nhớ da diết dáng tất bật của bố, ánh mắt đăm chiêu, trĩu nặng suy tư của mẹ trong những năm bao cấp.
Trong cái lạnh rất riêng của Tết vùng cao xã Pà Cò, chỉ cần được ngồi bên bếp lửa hồng, đưa hai bàn tay hơ ấm và chậm rãi thưởng thức chiếc bánh giầy thơm dẻo, người ta thấy mùa Xuân như đến sớm hơn. Giữa mênh mang núi rừng, vị nếp nương quyện khói bếp và tiếng cười nói rộn ràng tạo nên một cảm giác ấm áp rất khó quên - cái ấm không chỉ của lửa mà còn của tình người, của phong tục, tập quán đã được gìn giữ qua bao thế hệ.
Trong làn khói bếp quê những ngày giáp Tết, bánh thuẫn nở hoa như kí ức xưa, nhắc nhớ về một nghề truyền thống gắn bó bền bỉ với đời sống văn hóa của người Quảng.
Tết Nguyên đán, theo dấu quê hương cầu thủ Đình Bắc ở Nghệ An để cảm nhận không khí Tết truyền thống bình dị, đậm bản sắc xứ Nghệ.
Những ngày cuối năm, đồng bào người Mông thôn Đồng Ruộng, xã Quy Mông tranh thủ dọn nhà, chuẩn bị lương thực, thực phẩm, quần áo mới… để đón Tết cổ truyền 2026.
Mỗi độ Tết đến, khi những khu phố, làng quê trên đất liền rộn ràng sắc xuân, mùi bánh chưng, khói bếp lan tỏa trong gian bếp gia đình, thì ở Trường Sa, giữa mênh mang sóng gió lại bước vào một mùa xuân đặc biệt. Với những người lính từng công tác nơi ấy, Tết Trường Sa đã trở thành một phần máu thịt, nỗi nhớ mãi đi theo họ những năm tháng về sau.
Cuối năm, khi gió bấc thổi xơ xác hàng bàng trước ngõ và mùi khói bếp từ những ngôi nhà lân cận bắt đầu quện vào không khí, nhà tôi bỗng đón một vị khách không báo trước. Bà đến lặng lẽ như một cơn gió già, đứng rất lâu trước cổng, nhìn vào nhà tôi bằng ánh mắt vừa xa lạ vừa quen thân. Mãi đến khi mẹ tôi mời vào uống nước, bà mới cười, nụ cười hiền như tro nguội. Đó là NSND Bạch Phượng.
Mỗi độ xuân về, câu chuyện 'Tết nên về nhà hay ở lại thành phố, đi du lịch' lại được nhắc đến. Không còn là sự lựa chọn đúng - sai, cách người trẻ hôm nay đón tết phản ánh những biến chuyển của đời sống hiện đại: Tết vẫn giữ nguyên giá trị truyền thống, nhưng được thực hành theo những cách linh hoạt, phù hợp với hoàn cảnh, nhu cầu và nhịp sống của mỗi người.
Vanhoavaphattrien xin giới thiệu Chùm thơ về Xuân Tết yêu thương của tác giả Phương Uyên
Những ngày này, không khí Tết trên phố phường chưa rõ nét nhưng đã chạm ngõ các bản vùng cao. Hơi thở mùa xuân với sự no đủ, ấm áp và niềm tin lan tỏa trong từng căn bếp, nếp nhà, vùng cao khoác lên mình một diện mạo mới: con đường vào bản đông vui hơn, tiếng cười nói rộn ràng trong những phiên chợ giáp Tết, mùi khói bếp quyện trong sương giá, ngô chứa đầy trên gác, lũ trẻ háo hức chờ xuân về. Tết ở vùng cao không chỉ đến bằng thời gian, với những bữa cơm mới, váy áo mới mà là Tết của niềm tin, của thành quả lao động ở những bản làng đang vươn mình thoát nghèo bền vững.
Những ngày giáp Tết, không khí sản xuất tại làng nghề miến dong xã Cẩm Thạch (Thanh Hóa) trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Từ sáng sớm đến tối muộn, khói bếp quyện cùng hơi nước bốc lên từ các lò luôn đỏ lửa, tạo nên hình ảnh quen thuộc của mùa cao điểm tại vùng sản xuất miến dong lớn nhất xứ Thanh.
Trong dòng chảy sáng tạo các sản phẩm Tết hiện nay, khi nhu cầu vừa gìn giữ bản sắc truyền thống vừa tìm kiếm những hình thức thể hiện mới ngày càng rõ nét, câu chuyện về 'Bánh Tễu' được kể lại bằng ngôn ngữ phim hoạt hình 3D đã mở ra một hướng tiếp cận giàu cảm xúc và giá trị văn hóa.
Dịp cận Tết, làng miến gạo Thăng Long, tỉnh Thanh Hóa khói bếp nghi ngút, người dân tất bật từ sáng sớm, làm ra các sợi miến chất lượng, cung ứng cho thị trường.
Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, do ảnh hưởng của không khí lạnh, từ đêm 20/1, khu vực Bắc Bộ sẽ chuyển rét, Bắc Trung Bộ sẽ trải qua đợt rét đậm từ ngày 21/1.
Làng nghề lò trấu xã Long Điền không còn sôi động như thời hoàng kim, nhưng ngọn lửa nghề vẫn âm ỉ trong vài gia đình. Câu chuyện giữ nghề nay không chỉ là hoài niệm mà là bài toán chuyển đổi sản phẩm, nâng chất lượng và mở kênh tiêu thụ.
Những nụ cười hiền hậu, ánh mắt rưng rưng của người già neo đơn, hay niềm vui rộn ràng của trẻ nhỏ, chính là phần thưởng quý giá nhất cho những bàn tay đang trao đi yêu thương.
Đừng mãi chạy theo những 'chiêu trò' hay dùng vật chất xa xỉ để lấy lòng phái đẹp. Thực tế, có một định luật bất biến, hiệu quả hơn mọi món quà đắt tiền, giúp bạn không chỉ chạm đến trái tim mà còn khiến cô ấy tự nguyện gắn bó cả đời.