Hội thi 'Khai bút đầu xuân Giáp Thìn' với mong muốn học sinh biết gìn giữ nét đẹp văn hóa cổ truyền, phong tục đẹp của người Việt.
Trong một tuần (từ 17-24/2), thầy và trò tại các trường học ở huyện Thủy Nguyên (TP Hải Phòng) tham gia Hội thi viết thư pháp bằng chữ quốc ngữ tại Đền thờ Trạng nguyên Lê Ích Mộc nhân dịp đầu năm Giáp Thìn 2024.
Ngày 17/2, tại Đền thờ Trạng Nguyên Lê Ích Mộc trên địa bàn huyện Thủy Nguyên (thành phố Hải Phòng) đã tưng bừng diễn ra Lễ Khai bút đầu Xuân Giáp Thìn và Hội thi viết thư pháp bằng chữ quốc ngữ lần thứ 2 nhân kỷ niệm 486 năm Ngày mất Trạng Nguyên Lê Ích Mộc.
Bắt đầu từ ngày 15/2, học sinh nhiều địa phương trở lại trường sau kỳ nghỉ Tết nguyên đán Giáp Thìn. Tại các trường học, nhiều hoạt động vui, ý nghĩa đã được tổ chức để tạo tâm lý hứng khởi cho cả cô và trò trong năm mới.
Ngày 13/2 (tức mùng 4 Tết), thời tiết nắng đẹp, tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám rất đông người dân cùng gia đình đã có mặt tại đây, du xuân, xin chữ, tận hưởng không khí những ngày đầu năm mới.
Sáng 11/02/2024 (tức ngày mồng 2 Tết Giáp Thìn), Hội Khuyến học xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu đã tổ chức Lễ Khai bút đầu Xuân 2024 với chủ đề: 'Khai trương du lịch làng Quỳnh: Làng cá gỗ - sau ánh hào quang'.
Lễ Khai bút đầu Xuân đã trở thành ngày hội thường niên và nhận được sự hưởng ứng tích cực của mọi tầng lớp nhân dân xã Quỳnh Đôi.
Nói tới lịch sử mỹ thuật Việt Nam đề tài rồng thiêng, ngoài rồng chạm khắc trang trí nội thất nơi bình phong, sập gụ, tủ chè trong những mái ấm gia đình; ngoài rồng kiến trúc trên các mái đình, đền… chúng ta đừng quên rồng xanh nhà vườn Nam Bộ.
Sinh thời, nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Vũ Ngọc Khánh đã tổng kết người Xứ Nghệ có 4 phẩm chất: lý tưởng trong tâm hồn, trung kiên trong bản chất, khắc khổ trong sinh hoạt, cứng cỏi trong giao tiếp và 3 mẫu người: một kẻ bình dân khố chạc, một người chữ nghĩa văn chương, một chiến sĩ tiên phong cách mạng...
Xin chữ, cho chữ là một phong tục truyền thống đã có từ lâu mỗi dịp Tết đến xuân về của người Việt Nam. Tuy nhiên, nguồn gốc và ý nghĩa của hình ảnh những ông đồ 'áo dài, khăn đóng' cho chữ thì không phải ai cũng hiểu rõ.
Từ xa xưa, tục xin chữ, cho chữ không chỉ thể hiện truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo của các thế hệ học trò mà còn là một nét đẹp văn hóa của người Việt Nam vào những ngày Tết đến, Xuân về.
Năm 1010, vua Lý Thái Tổ chọn Thắng Long là đất đế đô. Sau đó, các vương triều kế tiếp đã xây dựng hàng loạt các công trình, tiêu biểu như: Hoàng thành Thăng Long: qua các triều đại hưng phế, ngày nay còn vết tích là một đoạn tường thành, cửa Bắc môn, thềm điện Kính thiên và tầng tầng lớp lớp phế tich nằm trong lòng đất đang phát lộ qua thăm dò, khai quật.
Tết Nguyên đán là dịp lễ quan trọng nhất trong năm của người Việt. Bên cạnh những hoạt động truyền thống như đi lễ chùa cầu an, chúc Tết, lì xì,... thì xin chữ đầu năm cũng là một nét đẹp văn hóa.
Mỗi độ Xuân về, hình ảnh ông đồ cùng mực tàu, giấy đỏ bên nghiên bút và những nét chữ bay bổng, uyển chuyển tại Nhà Văn hóa Thanh niên đã trở thành hình ảnh quen thuộc trong ngày Tết của người dân thành phố.
Mùa Xuân đến, người Việt trở về với những nét đẹp văn hóa trong phong tục đón Tết của dân tộc. Theo thời gian, tục chơi chữ ngày Xuân đã có sự phát triển để bắt kịp yêu cầu cuộc sống hiện đại, nhưng vẫn giữ được tinh thần, hồn cốt của văn hóa Việt Nam.
Người Việt Nam từ thời xa xưa đã có tục xin chữ và cho chữ vào những ngày Tết đến, Xuân sang. Cùng với việc khai bút đầu năm, tục xin chữ và cho chữ trở thành nét đẹp văn hóa người Việt thể hiện sự trọng chữ nghĩa, tri thức và cũng là mong muốn xin được con chữ may mắn, cầu một năm Phúc - Lộc - Thọ - Khang…
Độc giả Lương Hoài Nam hỏi: 'Tôi thấy nhiều người viết là 'Rút dây động rừng', nhưng có người lại viết 'Rút dây động dừng'; có người viết là 'Tai vách mạch rừng', nhưng cũng có người lại viết 'Tai vách mạch dừng'. Vậy xin chuyên mục Cà kê chuyện chữ nghĩa cho biết, trường hợp hai câu tục ngữ nói trên thì đâu là cách viết đúng, hay tất cả đều đúng?
Độc giả Lương Hoài Nam hỏi: 'Tôi thấy nhiều người viết là 'Rút dây động rừng', nhưng có người lại viết 'Rút dây động dừng'; có người viết là 'Tai vách mạch rừng', nhưng cũng có người lại viết 'Tai vách mạch dừng'. Vậy xin chuyên mục Cà kê chuyện chữ nghĩa cho biết, trường hợp hai câu tục ngữ nói trên thì đâu là cách viết đúng, hay tất cả đều đúng?
Với nhà văn Nguyễn Phú, mỗi lần cần gì liên hệ tôi hay gọi 'Biên vương ơi'. Dắt dây câu chuyện phải kể đến đám viết trẻ chúng tôi bảo nhau nhà văn Nguyễn Thế Hùng là 'Nam vương' của làng văn, thế còn Nguyễn Phú là gì, suy nghĩ mãi tôi trao ngay cho anh hai từ 'Biên vương'.
Lý Hữu Lương là tác giả có giọng thơ cá tính và hiện đại. Đọc thơ anh thú vị, vì chữ nghĩa giản dị mà vẫn đủ sức đem lại cho người đọc một không gian khác biệt. Ở đó, văn hóa, tập tục của cộng đồng người Dao hiện rõ qua các trang viết.
Bạn đọc Lê Nam hỏi: 'Chuyên mục ' Cà kê chuyện chữ nghĩa ' trên báo Thanh Hóa (12/2022) có bài ' Vô hình trung hay vô hình chung ', trong đó giải thích cặn kẽ nguồn gốc của từ ngữ và hướng dẫn độc giả sử dụng các viết đúng là 'vô hình trung'. Tôi thấy bài viết rất bổ ích, bản thân tôi sau khi đọc cũng đã tránh được sai sót khi cần sử dụng đến từ này. Hiện nay tôi thấy còn một từ nữa cũng liên quan đến 'trung' hay 'chung' đó là 'tựu trung' và 'tựu chung'. Vậy xin chuyên mục cho biết trong hai cách viết vừa nêu thì cách nào là đúng?'.
'Miền dâu dại' là tác phẩm văn học thiếu nhi nổi tiếng của nước Anh ra đời cách đây hơn 40 năm, được xếp vào danh mục sách kinh điển đáng đọc một lần trong đời.
Gừng cay, muối mặn ở quê ta không thiếu nhưng vì sao bao đời nay vẫn chỉ là… ca dao, tục ngữ, chứ chưa phải là một sự đổi thay, tiến bộ, một cuộc sống sung túc, sang giàu?
Nguyễn Thị Duệ - nữ Trạng nguyên duy nhất trong lịch sử khoa bảng Việt Nam đã để lại cho đời một tấm gương sáng về tinh thần hiếu học và rèn luyện chữ nghĩa.
Sáng 1-12, Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) thành phố phối hợp Hội Nhà văn Đà Nẵng tổ chức giới thiệu tập ký sự 'Long lanh một dải sông Hàn' của nhà văn Tần Hoài Dạ Vũ.
Người Việt từ xưa khi đặt tên cho con thường không quên chữ đệm: 'Văn' cho con trai, 'Thị' cho con gái để phân biệt giới tính ngay trong cách gọi hàng ngày.
Việt Nam là một đất nước có truyền thống tôn sư trọng đạo, với đạo lý 'Nhất tự vi sư, bán tự vi sư' (một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy). Nhân dịp Kỷ niệm Ngày nhà giáo Việt Nam, nhiều hoạt động tri ân đã được tổ chức, mang theo ý nghĩa và thông điệp sâu sắc, qua đó kết nối tình cảm thầy cô và những ai đã từng ngồi trên ghế nhà trường.
Sophia thân mến! Không biết trong thế giới người máy của Sophia có bao giờ xảy ra cái cảnh những cỗ máy, phần mềm, không hiểu 'ngôn ngữ' của nhau không? Chứ trong cõi người ta, ngôn ngữ là một ranh giới ngăn trở, cho dù công nghệ hiện đại đã làm hết sức mình để xóa dần ranh giới ấy.