Từ món ăn truyền thống không thể thiếu trong mâm cỗ ngày Tết, miến dong trở thành sản phẩm hàng hóa có thương hiệu. Góp phần làm nên thành công đó, xã Côn Minh chính là một trong những cái nôi quan trọng gìn giữ và phát triển nghề làm miến dong truyền thống, giữ trọn hương vị quê hương qua từng sợi miến.
Tại xã Văn Lang, tỉnh Thái Nguyên, những ngôi nhà sàn lợp ngói âm dương đã tồn tại hàng trăm năm, lặng lẽ hiện diện như biểu tượng văn hóa đặc trưng của cộng đồng người Tày. Không chỉ đơn thuần là chốn đi về, đó còn là không gian kết tinh nếp sống, phong tục và ký ức bao đời.
Cũng như nhiều dân tộc khác, Puk-bóh (bếp lửa) có vai trò rất quan trọng trong đời sống của người Pa Kô. Dẫu thời gian có trôi đi theo năm tháng nhưng đồng bào dưới chân dãy Trường Sơn vẫn ngày đêm giữ gìn và phát huy những nét đẹp đặc trưng của Puk-bóh như giữ lấy tình yêu thương mà cha ông dày công vun đắp qua bao đời…
Giữa rừng xanh bạt ngàn và tiếng suối reo róc rách, nơi những ngọn núi nối tiếp mây trời, các bản làng nơi miền Tây xứ Thanh đang thức dậy trong nhịp sống mới, chậm rãi nhưng đầy sức sống.
Quê hương tôi ở một miền quê ven sông, nơi bốn mùa cứ chậm rãi đi qua như những thước phim cũ. Mỗi mùa lại nhuộm một gam màu riêng lên mái nhà tranh, lũy tre xanh, bờ sông lở bồi, ruộng đồng mênh mông... và lên chính tuổi thơ tôi, ngọt lành mà ấm áp lạ lùng.
Giữa nhịp sống số sôi động, tiếng đàn Tính và lời Then trong các video của anh Nguyễn Văn Hữu (nghệ danh Xuân Hữu) vang lên như một nốt trầm mang đậm bản sắc dân tộc. Thông qua các nền tảng TikTok, YouTube, Facebook, anh đã góp phần đưa văn hóa truyền thống đến gần hơn với công chúng bằng một cách tiếp cận mới, sáng tạo và gần gũi.
Ngôi nhà sàn của gia đình Hoa hậu H'Hen Niê tại quê nhà Đắk Lắk đã được sửa lại, trông mới hơn, có phần hiên nhà rộng rãi, vườn trồng nhiều cây ăn trái.
Khi Khâm Đức từ một thị trấn miền núi xa xôi của Quảng Nam nay trở thành một phần của thành phố Đà Nẵng trực thuộc Trung ương vẫn có những con người lặng lẽ gìn giữ nếp xưa, như một gốc cây cổ thụ không ngừng tỏa bóng. Bà Đinh Thị Y Vinh, 68 tuổi, người dân tộc Bhnong – Gié Triêng là một trong những người như thế.
Không dùng ximăng hay thép sắt, người Mông trên vùng cao Tây Bắc tạo nên những ngôi nhà đất nện tường dày gần nửa mét, bền cả trăm năm, chứa đựng những bí mật về cách dựng nhà, xây tường độc đáo.
Khi nắng sớm vừa nhô lên khỏi đỉnh Ngọc Linh hùng vĩ, những vạt rừng già của đại ngàn Tây Nguyên lại thức dậy cùng tiếng gió lao xao và tiếng cồng chiêng vang vọng. Ở giữa lòng đại ngàn ấy, người Xơ Đăng là một trong những dân tộc thiểu số sinh sống lâu đời tại các huyện vùng cao của tỉnh Kon Tum (nay là tỉnh Quảng Ngãi) vẫn giữ gìn một nét văn hóa tinh tế, mang âm hưởng trữ tình rất riêng: điệu hát Ting Ting.
Phía Huỳnh Anh Tuấn cho biết nam diễn viên đã có chuyển biến tích cực, nhưng cần thêm thời gian để hồi phục sức khỏe.
Nhắc đến Nghệ sĩ nhiếp ảnh (NSNA) Chu Việt Bắc, nhiều người yêu mến nhiếp ảnh gọi anh 'người kể chuyện bằng ánh sáng'. Dưới ống kính tài hoa của anh, mỗi bức ảnh như một trang ký ức, nơi ánh sáng, màu sắc, cảm xúc hòa quyện, khơi dậy vẻ đẹp tiềm ẩn, sức sống kiên cường của đất và người xứ Tuyên.
Trên vùng đất đỏ ba-zan, người xứ Quảng ở Đắk Lắk vẫn gìn giữ hồn ẩm thực quê nhà qua từng chiếc bánh xèo giòn rụm.
Là một trong những 'mảnh ghép' của Gia Đình HaHa, Jun Phạm mang đến nguồn năng lượng 'anh cả' - nơi những thành viên còn lại vừa có thể dựa dẫm, vừa được 'sưởi ấm'.
Từng là nơi phụ nữ bị gạt ra khỏi các cuộc họp bản, bản Đá Chát (xã Trường Sơn, Quảng Trị) giờ đã thay đổi. Từ những buổi họp, những lần gõ cửa từng nhà đến những câu chuyện bên bếp lửa, Trưởng bản Hồ Thị Thư đã góp phần gieo vào lòng người dân nơi đây những hạt mầm của bình đẳng, yêu thương và tôn trọng.
HNN - Lớn lên bên bếp lửa nhà sàn, giữa lời ru của bà, của mẹ, trong âm vang chiêng trống hội làng, Hồ Pa Cô A Têng sớm thấm đẫm mạch nguồn văn hóa truyền thống dân tộc mình.
Từ những nếp nhà sàn ẩn hiện dưới tán rừng Mường Phăng đến điệu xòe bập bùng bên bếp lửa Mường Lay, hành trình hơn 4 năm thực hiện Chương trình MTQG phát triển kinh tế - xã hội vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi (gọi tắt là Chương trình 1719) đã khơi dậy mạch nguồn văn hóa, thúc đẩy sinh kế bền vững và làm bừng sáng bản sắc nơi non cao Điện Biên.
Giữa thanh âm trong trẻo của núi rừng, thôn Khâu Đấng, xã Bằng Thành xinh đẹp hiền hòa bên dòng suối Nà Nghè. Là nơi sinh sống của đồng bào dân tộc Sán Chỉ, Khâu Đấng có một không gian văn hóa riêng biệt với nhà sàn, điệu hát Lượn, trang phục truyền thống từ lâu đời…
Y Tân biết, mình đã làm đúng. A ma nói phải. Đời sống của bon làng mình ngày càng khấm khá, đất nước đang vươn mình, ai mà còn mù quáng nghe theo kẻ xấu nữa…
Ẩn mình dưới những dãy núi quanh năm mây phủ, bên những cánh rừng xanh thẳm, cộng đồng người Mường ở tỉnh Phú Thọ, từ bao đời nay đã gìn giữ cho mình một kho tàng văn hóa dân gian phong phú, trong đó hát ru giữ vị trí đặc biệt quan trọng.
Không ồn ào, nhưng lại đủ sâu lắng để chạm đến cảm xúc của bất kỳ ai từng một lần ghé qua. Đó là bản Thái - điểm đến giữa lòng xã Mù Cang Chải, tỉnh Lào Cai. Nơi đây, mỗi mái nhà sàn, mỗi triền ruộng bậc thang, mỗi gương mặt người bản địa đều mang hơi thở của núi rừng và nhịp sống riêng biệt. Khi đến, bạn không chỉ ngắm nhìn mà còn được chạm vào một miền văn hóa đang âm thầm tỏa hương.
Tên Cu Vai trong tiếng Thái nghĩa là 'dây mây ngang trời' - hình ảnh vô cùng gợi cảm khi nhìn bản từ trên cao.
Dù hệ thống hành chính được sắp xếp lại, tên gọi những vùng quê có thể khác đi, nhưng trong lòng mỗi người Việt xa quê vẫn vẹn nguyên một chốn để trở về là quê hương.
Theo phong thủy vị trí đặt gương là yếu tố cần được cân nhắc cẩn thận, đặc biệt là khi liên quan đến khu vực bếp - nơi giữ lửa và sinh khí cho cả gia đình.
Ngày hè, nắng như rót mật xuống những thửa ruộng ở thung lũng Nghĩa Đô, cũng là lúc những sợi rơm vàng óng phơi mình trên bãi đất sau mùa gặt. Ở Nghĩa Đô, rơm không còn là phế phẩm nông nghiệp chỉ dùng để đun nấu hay lót chuồng trại chăn nuôi gia súc. Rơm đang 'sống lại' trong những đôi tay tài hoa của phụ nữ bản người Tày, bản người Dao bên bếp lửa, dưới mái nhà sàn; hay góc sân nhỏ của những ngày nông nhàn sau mùa gặt, trong những câu chuyện đời thường đẹp như thơ…
Người Hà Nhì ở Sín Thầu gìn giữ núi rừng và bản sắc qua từng đường kim mũi chỉ, đón khách bằng nụ cười, bữa cơm quê, khúc hát cổ. Những 'đại sứ du lịch' đặc biệt ấy biến chính cội rễ thành nguồn sống mới đầy tự hào.
Đây là một công trình của kiến trúc sư trẻ Nguyễn Đức Tín thiết kế và thi công theo nguyên tắc tôn trọng, tận dụng, làm giàu hệ sinh thái hiện hữu. Kiến trúc nhà đất này cũng thể hiện lối sống 'sâu hơn, chậm hơn và thân thiện hơn với môi trường' của gia chủ.
Không son phấn, không diện đồ cầu kỳ, chỉ với nụ cười hiền hậu và sự chân thành, chị Thông - một người phụ nữ dân tộc Tày tại Bản Liền (huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai) bất ngờ trở thành cái tên gây sốt mạng xã hội sau khi xuất hiện trong chương trình 'Gia Đình Haha'.
Chưa thức gọi mặt trời gầy buông từng nhánh lạnh
Ở các huyện vùng cao của Nghệ An, những món ăn mang đậm bản sắc dân tộc không chỉ là biểu tượng văn hóa ẩm thực mà còn trở thành nguồn thu nhập ổn định cho nhiều gia đình. Trong số đó, bò giàng - đặc sản nổi tiếng của người Thái ở Kỳ Sơn là một minh chứng điển hình cho sự kết hợp giữa truyền thống và sáng tạo, giữa bản sắc dân tộc và nhu cầu của thị trường hiện đại.
Ai từng đặt chân đến các bản Mường vào mùa xuân, giữa làn mưa phùn giăng trắng rừng, trắng núi, hẳn sẽ mang theo ký ức về một khung cảnh đậm chất thơ: Bên hiên nhà sàn bập bùng lửa ấm, người già cần mẫn chẻ tre, lũ trẻ ríu rít bên gùi măng non, và văng vẳng đâu đó, một giọng hát nhẹ như gió, thấm như mưa, đó là tiếng hát đúm, nét thanh âm nguyên sơ của núi rừng, một khi đã nghe qua thì chắc không thể nào quên...
Hưởng ứng ngày Gia đình Việt Nam (28-6), Sở Văn hóa-Thể thao và Du lịch tổ chức cuộc thi tìm hiểu kiến thức pháp luật về gia đình với chủ đề 'Gia đình hạnh phúc-Quốc gia thịnh vượng'. Cuộc thi nhằm tạo sự lan tỏa về chuẩn mực, giá trị đạo đức và truyền thống tốt đẹp của gia đình.
Giữa cao nguyên đá Đồng Văn hoang sơ, nhiều du khách trẻ tìm đến trải nghiệm cắm trại qua đêm để 'trốn deadline', sống chậm và hòa mình vào thiên nhiên hùng vĩ.
Trong cái nắng dịu nhẹ buổi sáng ở vùng núi Xiengkhouang, chúng tôi ngồi bên bếp lửa cùng ông Buavanh Oudomsuk, 66 tuổi, nghệ nhân khèn Lào nổi tiếng của bản Pungmane, huyện Phoukout. Ông nhẹ nhàng cầm chiếc khèn vừa hoàn thiện, thổi lên một giai điệu quen thuộc 'Tình Lào – Việt', bản nhạc biểu tượng cho tình cảm keo sơn giữa hai dân tộc Việt Nam - Lào anh em.
Sáng 25-6, tại TP. Pleiku, Sở Văn hóa-Thể thao và Du lịch Gia Lai tiến hành tổng kết và trao giải cuộc thi tìm hiểu kiến thức pháp luật về gia đình và phòng-chống bạo lực gia đình trên địa bàn tỉnh năm 2025.
Từ một loại lá rừng tưởng chừng bỏ đi, lá dổi đất nay trở thành 'gia vị vàng' cho các món ăn truyền thống, giá lên tới 150.000 đồng/kg.
Nghệ nhân nằm trên chiếc giường thấp trong một căn nhà gỗ, nền đất khá tuềnh toàng, chung quanh treo một vài bằng khen và một gói đồ chứa đựng các nhạc cụ, giữa nhà là bếp lửa âm ỉ đỏ. Một cán bộ văn hóa địa phương giải thích: Chính quyền đã hỗ trợ xây nhà, nhà ngay bên cạnh nhưng ông lại nhường cho con gái ở, còn ông bám lấy ngôi nhà ọp ẹp này, động viên mấy cũng cứ ở đây. Nhà văn Thái Bá Lợi đứng cạnh, chỉ vào bếp lửa và nói tiếp: Đơn giản chỉ vì ông không thể xa rời bếp lửa. Mà nhà bê-tông lót gạch làm sao có bếp lửa giữa nhà!
Có một gác bếp nhỏ mà con luôn nhớ - gác bếp của nội. Gác bếp chỉ có nội và con, nên chứa đầy những ký ức, kỷ niệm mà con không thể nào quên. Hơi ấm hồng từ củi cháy như tấm lòng nội âm thầm trao gửi cho con, không ngần ngại.
Hơn 13 năm làm báo ở vùng cao, tôi không thể đếm hết những nơi mình đã đi qua, cũng chẳng còn nhớ bao lần dừng lại giữa những bản làng cheo leo nơi lưng chừng núi. Nhưng có một điều tôi chưa bao giờ quên, đó là ánh mắt của những đứa trẻ vùng cao bên bếp lửa mùa đông, nụ cười của người già bên nắm xôi nóng, hay cái bắt tay thật chặt của những thầy cô giáo cắm bản giữa muôn vàn thiếu thốn.
Giữa đại ngàn Như Xuân, những thanh âm mộc mạc của Chậm đò ho vẫn ngân lên qua tiếng hát người Thổ như hơi thở của núi rừng, của mùa màng trên nương, của bếp lửa nhà sàn, của hội xuân bản Mường... Dẫu thời cuộc đổi thay, làn điệu tình tứ ấy vẫn được nâng niu gìn giữ, như mạch ngầm văn hóa thấm đẫm tình yêu cội nguồn và khát vọng giữ gìn bản sắc dân tộc.
Trong không gian thanh tịnh của chùa Phật Tích giữa lòng thủ đô Viêng Chăn, mỗi sáng thứ Bảy, bếp lửa nghĩa tình lại âm thầm đỏ lửa. Những nồi cháo, nồi cơm do các Phật tử nấu bằng cả tấm lòng đã trở thành điểm tựa ấm áp cho hàng trăm mảnh đời cơ nhỡ, bệnh tật.
Ở tuổi ngoài 60, bà Hoàng Thị Mỵ ở thôn Khuổi Lè (xã Giáo Hiệu, huyện Pác Nặm, Bắc Kạn), vẫn miệt mài gìn giữ những khúc hát ru của người Tày và truyền lại cho thế hệ sau bằng tất cả tình yêu và sự tận tâm.
Không gian bỗng nhiên bị phá vỡ bởi tiếng súng nổ vang lên từ hướng nhà ông Vàng Xú Rùa. Vài phút sau, cả bản xôn xao cái tin ông Rùa bị ai đó bắn chết.
Gian bếp nhỏ nằm ở một góc phía sau nhà ông bà. Tường bếp xây bằng đá trát vữa với hàng củi xếp cao. Mái ngói đỏ tươi ngày mới lợp theo thời gian đã biến thành màu thâm nâu. Gian bếp nhỏ chứa cả một tuổi thơ no tròn của tôi. Tôi vẫn như ngửi đâu đây mùi khét lẹt của săm xe đốt nhóm lửa. Tôi vẫn như thấy bếp củi bập bùng những ngày đông giá rét, những ngày mưa ủ dột, những ngày hè nóng oi ả, những ngày tôi còn thơ vụng dại vùi củ khoai nướng trong tro bếp.
Tôi vẫn tin, giữa thời đại công nghệ ngập tràn, giữa những dòng tin tức được viết ra chỉ trong chớp mắt bởi máy móc, thì người làm báo – trước hết – phải là người đi. Chỉ có đi và viết, mới giữ được mạch sống cho nghề báo, mới khiến từng con chữ biết thở, biết rung lên cùng đời sống.