Khi vầng trăng tháng tám đã tròn đầy, khi bọn trẻ con bắt đầu thủ thỉ xin tiền mua mấy cái lồng đèn có đủ hình thù thì người lớn lại bắt đầu hồi ức những mùa Trung thu trong ký ức...
Năm bảy mươi tuổi, ông nội tôi bất ngờ đốn cả vườn chuối đang sắp trổ buồng để trồng na. Cổ nhân từng nói 'trẻ trồng na, già trồng chuối', ông tôi hiểu cả, nhưng vì không muốn các cháu quanh năm chỉ được ăn chuối nên ông làm như thế.
Những ngày này với đồng bào người Mông ở bản Ón, xã Tam Chung, huyện biên giới Mường Lát (Thanh Hóa) thực sự là những ngày vui. Trên khu tái định cư, từng ngôi nhà mới vững chãi được mọc lên. Đã không còn nỗi lo bị núi vùi lấp mỗi khi mùa mưa bão về.
Lại một mùa hoa gạo đỏ. Con trai tôi tên là Gạo, năm nay lên 10. Ai cũng nghĩ tên con mang ý nghĩa Hạt Gạo, là mong ước của bố mẹ con về sự no ấm, đủ đầy. Thực ra tên con là Bông Hoa Gạo Đỏ.
Tại thị trấn Göksun hoang vắng, những tòa nhà đổ nát và những bức tường bị xé toạc cho thấy sức mạnh khủng khiếp của trận động đất đã tàn phá thị trấn.
Trong tâm thức của người Việt, Tết luôn mang một ý nghĩa rất đặc biệt. Trong những ngày đầu xuân, người đi xa hân hoan trở về, ai cũng vui vẻ nói cười, quây quần bên nhau.
Tết cận kề rồi đó! Ai ơi dù đi xa đến đâu cũng hãy nhớ có người mong người ngóng bước chân trở về của đứa con yêu.
Tôi tự đi đến trường một mình. Lũ trẻ con chúng tôi ngày đó lon ton lũn cũn tự nhiên tới hồn nhiên như bầy sẻ nâu quanh nhà nên việc tự đến lớp là chuyện thường. Ba má chúng tôi đều bận mưu sinh, việc học hành đều do mỗi đứa trẻ cùng nhà trường với thầy cô đảm trách. Có chăng thỉnh thoảng ba động viên xoa đầu hay má hỏi nhẹ như nhắc nhở: 'Nhớ vâng lời thầy cô nghe con', thấy tôi gật đầu là má nghĩ ngay đến việc khác. Bởi thế cuộc sống của tuổi thơ khi đó, trong đó có chuyện học hành rất nhẹ nhàng, không áp lực hay vướng bận nặng nề gì như thế hệ sau này.
Tình yêu thứ nhất
Mưa suốt từ đêm qua, càng gần về sáng mưa càng to, tiếng mưa rơi mau và đều đặn, nặng nề và ào ạt trên mái ngói. Buổi sáng chậm chạp, rón rén mãi mới len qua được cửa sổ chút ánh sáng nhàn nhạt. Hôm nay không thấy mặt trời vì bầu trời nặng trĩu những đám mây dày ẩm ướt.
Tôi từng hỏi: Liệu có nhân vật nào 'cũ như trái đất' mà mỗi lần gặp vẫn thấy họ như chưa hết mới? Lập tức, tôi nghĩ đến nhiếp ảnh gia Nick Út (tên thật: Huỳnh Công Út, sinh năm 1951) và bức ảnh 'Em bé Napalm' nổi tiếng của ông.
Buôn Con Ó, cái tên nghe vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm, mang màu sắc của Tây Nguyên xa xăm. Ấy là nơi những bếp lửa bập bùng trong đêm, của những người Mạ chăm chỉ lên nương lên rẫy. Xuân đã về trên buôn Con Ó, từ dòng sữa trắng giàu có, từ những bước chân người Mạ lội rừng, từ những búp điều đang ngủ yên chờ ngày khoe sắc.
Một ngôi trường tư thục mầm non nhỏ, với những cô giáo, bảo mẫu tận tâm chăm sóc, dạy dỗ bầy trẻ. Một công đoàn cơ sở với những thành viên gắn bó, chia sẻ, hỗ trợ nhau vượt qua khó khăn, góp phần tạo nên sức sống của ngôi trường mang tên loài hoa mặt trời: Hướng Dương.
Cứ mỗi mùa thu về lòng tôi lại xốn xang như trẻ nhỏ, nhìn khoảng trời trong veo với cơn gió heo may nhẹ thổi, lòng bồi hồi nhớ mùa cốm mới, một món quà mà thiên nhiên ban tặng cho con người...
Mùa giãn cách, gia đình thường ở bên nhau cả ngày. Đây cũng là thời điểm các thành viên cần học cách nhìn nhận sự hy sinh của người phụ nữ, học cách cảm thông và sẻ chia nhiều hơn thông qua việc nhà.
Suy dinh dưỡng là một trong những nguyên nhân cơ bản khiến không ít trẻ em người dân tộc thiểu số (DTTS) gặp nhiều hạn chế và thiệt thòi trong quá trình hòa nhập xã hội. Phòng, chống suy dinh dưỡng cho trẻ em DTTS tiếp tục là vấn đề cần được đặc biệt quan tâm.
Nhiều khi ớn chữ, tôi mua mấy tạp chí phụ nữ, thời trang về để… coi hình.