Đi giữa miền nhớ

Thơ của Văn Tâm

Đà Lạt có một khoảng trời chưa ai gọi tên

Anh thường bảo với em đó là miền nhớ

Cái khoảnh khắc chưa chạm vào đã vỡ

Bất chợt tan cho lữ khách xao lòng.

Đi giữa mùa mưa nắng song hành

Ta tìm lại lối xưa về Dốc Vắng,

Em níu tay anh đi vào chiều lặng

Lạc giữa màn sương đọng ven hồ.

Đà Lạt có con đường về lại ban sơ

Mong mỏi đến để chạm vào miền nhớ

Có khoảng trống muốn lấp đầy hạnh ngộ

Ngàn giọt thương dâng trong mắt môi người.

Bao lâu rồi em chưa về lại

Ngắm sương giăng trên tháp chuông tĩnh tại

Lần lửa ngóng, bao mùa đông thay nến

Miền nhớ không tên với một người.

Văn Tâm .

Nguồn Lâm Đồng: https://baolamdong.vn/di-giua-mien-nho-449149.html