Tu-4 chỉ phục vụ trong một thời gian tương đối ngắn trước khi bị các oanh tạc cơ phản lực thay thế. Nhưng chương trình này đã giúp Liên Xô tích lũy một khối lượng kinh nghiệm kỹ thuật khổng lồ, trở thành nền tảng cho thế hệ oanh tạc cơ chiến lược sau đó.
Sau Thế chiến II, Liên Xô đứng trước một khoảng cách lớn về oanh tạc cơ hạng nặng. Sự xuất hiện của những chiếc B-29 Mỹ buộc Moscow phải tìm cách nhanh chóng sở hữu một máy bay có tầm bay và tải trọng đủ lớn để bước vào thời đại vũ khí hạt nhân.
Sau khi thử thành công bom nguyên tử năm 1949, Liên Xô cần một phương tiện có khả năng mang vũ khí hạt nhân tới mục tiêu. Tu-4 nhanh chóng được cải tiến thành Tu-4A, trở thành một trong những nền tảng đầu tiên của năng lực răn đe hạt nhân trên không của Moscow.
Trong thời kỳ máy bay phản lực nhanh chóng trở thành xu hướng chủ đạo, Liên Xô vẫn lựa chọn động cơ tuốc bin cánh quạt cho Tu-95. Quyết định này xuất phát từ yêu cầu đặc biệt về tầm bay và hiệu quả nhiên liệu của một oanh tạc cơ chiến lược.