Một tờ giấy báo tử xác nhận Nguyễn Văn Tự đã hy sinh. Một cuốn sổ lưu bút đầy những lời chúc ông sống khỏe, trở về quê hương và dựng lại cuộc đời. Nằm cạnh nhau hơn nửa thế kỷ, hai kỷ vật kể về người lính từng bặt tin giữa chiến trường, sống sót qua gần bốn năm tù đày rồi trở về Hải Bình trong sự đỡ nâng bền bỉ của người vợ.
Từng theo học ngành máy tàu để chuẩn bị cho những hải trình vươn khơi, song bước ngoặt lịch sử đã đưa ông Bùi Nguyên Thụ đi qua những chặng đường gian khổ nhất của tuổi trẻ: chiến trường khốc liệt và gần 4 năm bị giam cầm sau hàng rào thép gai. Không có giấy bút, ông giữ những câu thơ trong trí nhớ rồi chắp nối lại sau ngày trở về. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, những trang giấy ngả màu vẫn lưu giữ ký ức về những con người, địa danh và mốc thời gian ông không thể quên.
Hải Bình, vùng đất ven biển giàu truyền thống, đã tiễn nhiều người con lên đường trong những năm tháng chiến tranh. Từ làng biển quê nhà, họ đến những chiến trường khác nhau. Hơn nửa thế kỷ sau, di chứng và ký ức chiến tranh vẫn còn trong một bên tai không nghe rõ, những tấm ảnh bạc màu, tập thơ được chắp nối từ trí nhớ và tên những đồng đội không trở lại. Nhưng quanh ký ức ấy, cuộc sống vẫn tiếp tục bằng tiếng gọi của người thân, bước chân con cháu và những công việc bình thường mỗi ngày.