Trong khi hàng nghìn hộ dân vùng miền núi xứ Thanh vẫn thiếu đất ở, đất sản xuất để ổn định cuộc sống thì kết quả rà soát của tỉnh lại cho thấy một quỹ đất không hề nhỏ do các công ty nông, lâm nghiệp; các ban quản lý rừng; khu bảo tồn thiên nhiên và vườn quốc gia quản lý không còn phù hợp hoặc sử dụng kém hiệu quả. Đây được xem là nguồn lực quan trọng có thể bổ sung cho địa phương để giải quyết nhu cầu đất đai của người dân. Thế nhưng, chủ trương đã có từ lâu, còn quá trình thu hồi, bàn giao quỹ đất này về địa phương thì vẫn diễn ra rất chậm.
Có những bản làng đã hiện diện qua nhiều thế hệ, từ trước khi những đường ranh giới quy hoạch rừng đặc dụng, khu bảo tồn thiên nhiên được xác lập trên bản đồ. Nhưng từ ngày bị xác định nằm trong vùng lõi, vùng đệm của rừng đặc dụng, cuộc sống của người dân bắt đầu bị giới hạn bởi chính những đường ranh giới ấy. Từ dựng một căn nhà, tách hộ cho con cái đến mở rộng một khoảnh nương để mưu sinh... mọi nhu cầu chính đáng đều trở nên khó khăn.