Bài thơ 'Quẳng gánh lo đi' của Trà Bình là lời mời gọi dịu dàng đưa con người trở về với những giá trị bình dị của quê hương. Qua những hình ảnh thân quen như bến sông, cánh đồng, khói lam chiều hay ký ức thuở chăn trâu... tác giả khơi dậy nỗi nhớ sâu lắng về cội nguồn. Giữa nhịp sống bộn bề, bài thơ mở ra một khoảng lặng êm đềm, để mỗi người biết buông bỏ những lo âu không đáng có, để tìm lại sự an yên và nâng niu tình thân, tình quê, những điều giản đơn mà bền bỉ theo năm tháng.
Bài thơ 'Ký ức miền quê' của Trà Bình là một bức tranh đậm chất hoài niệm, đưa người đọc trở về những tháng ngày tuổi thơ bình dị. Từ con sông vắng, cánh đồng lúa chín đến tiếng diều sáo ngân nga… tất cả hiện lên mộc mạc mà sâu lắng. Xen trong đó là hình ảnh cha mẹ tảo tần với những nhọc nhằn lặng lẽ nhưng chan chứa yêu thương. Giọng thơ nhẹ nhàng, giàu cảm xúc như một chuyến tàu chở đầy kỷ niệm. Vì thế, bài thơ không chỉ gợi lại ký ức mà còn khơi dậy trong mỗi người tình yêu tha thiết đối với quê hương.
'Viết tuổi thơ lên cây' của Trà Bình là một khúc hoài niệm dịu dàng, nơi ký ức tuổi thơ được khắc ghi qua từng vết sẹo trên thân cây năm tháng. Bài thơ mở ra không gian trong trẻo của những ngày rong chơi, tiếng cười, ước mơ và tình bạn êm đềm, để rồi lắng lại trong nỗi bâng khuâng khi con người trưởng thành quay về chạm vào miền ký ức cũ