Khi cái nắng mật ong hanh hao trải dài trên phố vắng mênh mang, không gian lảng bảng mùi thơm dịu dàng của trái thị vàng, ta giật mình thu đã về ngang ngõ. Thu thật thu với nỗi nhớ vấn vương khó gọi thành lời trong nhưng câu thơ của tác giả Dương Thường.