Thênh thang gió đồng

Sau bữa cơm chiều, tôi ngồi bên bậc thềm cùng mẹ, uống bát nước nụ vối thơm nồng. Đợt nắng nóng kéo dài suốt hai tuần liền khiến trời đã tối sẫm mà không khí vẫn thật oi ả, ngột ngạt. Bất chợt, một cơn gió nồm nam mát rượi từ cánh đồng thổi về, mang theo hương sen ngan ngát lẫn mùi bùn đất, cỏ cây ngai ngái.

Nhà báo Hồng Vinh: Vài phác thảo từ mấy suy ngẫm về nghề báo, về đời

Những ngày cuối tháng 5, công việc văn chương bề bộn, nhưng rồi mạch viết vẫn liền trang. Như hoa đến kỳ hoa nở, cây đến độ quả tròn, tâm thái an yên, càng thấy được cuộc sống mỗi con người phải gắng công nhiều lắm mới thuận theo lẽ tự nhiên. Soi vào từng trang tự truyện của PGS.TS Nguyễn Hồng Vinh (nhà báo Hồng Vinh), tôi càng tâm đắc và nể phục ý chí và khát vọng cống hiến của một cây viết đã hơn 6 thập niên, để lại cho đời hàng chục tập sách nhiều thể loại…

Chăn trâu mùa Tết

Cận Tết, những cơn gió mùa Đông Bắc từ biên giới phía Bắc lùa về càng khiến bầu trời của miền Bắc thêm se sắt. Rét như cắt thịt. Ngoài cánh đồng, sau khi thu hoạch vụ mùa, mặt ruộng đã được cày vỡ. Trong ký ức của tôi ngày ấy, thời gian này là những ngày rất thú vị. Tôi cũng như lũ trẻ cùng trang lứa lớn lên trong không khí hợp tác xã miền Bắc thi thoảng vẫn nhớ về thời niên thiếu ấy.

Lúa chiêm lấp ló đầu bờ…

… Quê nhà còn đĩa dầu hao/Dập dềnh hoa súng ướt sao cuối trời… Hai câu thơ của nhà thơ Nguyễn Thế Vinh luôn ám ảnh tôi về tuổi thơ, về vùng quê nghèo khó. Huyện Thanh Liêm là cái rốn đồng chiêm trũng của tỉnh Hà Nam, vùng tôi lại là cái rốn của huyện Thanh Liêm. Những câu tục ngữ, thành ngữ lột tả cuộc sống của người dân vùng chiêm như 'sống ngâm da, chết ngâm xương', 'chiêm thối mùa khê', 'cưỡi trâu đi họp huyện'… là viết về vùng đất chiêm trũng quê tôi.