Có những buổi sáng mưa rơi trên Hà Nội như một lời nhắc khẽ: thành phố này vẫn còn biết cảm xúc.
Trong căn nhà nhỏ cuối xóm, dưới ánh điện tù mù bên trong gian bếp nhỏ, Nam đang ngồi nhặt rau để nấu bữa tối. Cách đó không xa, mẹ Nam đang nhóm lửa bắc nồi cơm. Ánh lửa bùng lên reo vui tí tách, khắc họa rõ nét khuôn mặt khắc khổ của người phụ nữ gầy yếu và đứa bé còm nhom, đen nhẻm.
Trên địa bàn xã Sính Phình, sinh sống chủ yếu là đồng bào bào dân tộc Mông. Những thôn bản Mông lẩn khuất cùng núi non trùng điệp, xen lẫn đá tai mèo, nơi đây vẫn ngân vang trầm bổng, ru dương của tiếng khèn truyền thống.
Chiều nay, trong lúc chờ cơm, tôi lướt điện thoại tình cờ bắt gặp một bức ảnh chái bếp cũ – nơi khói lam quyện tròn bay lên mái lá, nơi những chiếc rá nấu là những chảo gang thủng đáy treo lặng lẽ quanh bếp. Chỉ một khoảnh khắc vậy thôi mà cả một miền ký ức bỗng ùa về, xốn xang đến nghẹn ngào…
Có bao giờ bạn nhận thấy mình dễ chìm vào giấc ngủ và ngủ sâu hơn vào những đêm trời mưa gió, tại sao lại như vậy?
Đứa cháu thỏ thẻ: 'Tháng Bảy mưa ngâu phải không dì? Năm nay chưa tháng Bảy mà mưa nhiều dì nhỉ!'. Câu nói của nhỏ cháu làm tôi chợt nhớ về những ngày ấu thơ, khi ấy vào những ngày mưa, chúng tôi thường ngồi quấn bên chân cha, nhìn người vót nan đan rổ rá, thúng mủng và nghe cha thủng thẳng kể những câu chuyện cổ tích diệu kỳ. Giọng người ấm áp, chậm rãi như nhịp mưa rơi tí tách, dẫn dắt chúng tôi say mê bước vào thế giới của Sơn Tinh, Thủy Tinh, Tấm Cám, Sọ Dừa, tiếng khắc - nhập của cây tre trăm đốt… Mỗi câu chuyện không chỉ là niềm vui trẻ thơ mà còn là bài học sâu sắc về tình người, tình đời và cả về sự hy sinh thầm lặng mà mãi sau này lớn lên tôi mới hiểu.
Dưới ánh nắng, các nhà địa chất Thụy Sĩ cảnh báo băng tan bất thường ở sông băng Rhone, khi lỗ trống dưới chân băng làm tan chảy từ bên trong.
Linh ngồi lặng yên bên cửa sổ, mắt chăm chú nhìn từng giọt mưa rơi tí tách bên mái hiên. Những giọt nước tròn to long lanh thi nhau rơi đều xuống rãnh nước tạo thành những chiếc bong bóng trôi dập dềnh rồi vỡ tan.
Linh ngồi lặng yên bên cửa sổ, mắt chăm chú nhìn từng giọt mưa rơi tí tách bên mái hiên. Những giọt nước tròn to long lanh thi nhau rơi đều xuống rãnh nước tạo thành những chiếc bong bóng trôi dập dềnh rồi vỡ tan. Trận mưa rào giữa mùa hạ như gột rửa mọi bụi bặm của đất trời, làm dịu mát bầu không khí oi nồng, nóng nực của những ngày hè nắng cháy. Một bản nhạc trữ tình quen thuộc phát ra từ chương trình rađio cài đặt trên điện thoại càng khiến tâm trạng Linh trở nên rộn ràng.
Thuở bé, mỗi lần trời nhá nhem tối, tôi thường mon men ra sau nhà, nơi mẹ đang lom khom nhóm bếp. Mùi khói củi trộn lẫn mùi cơm mới nấu ngấm vào từng nếp áo, từng sợi tóc.
Cơn mưa bất chợt làm ta ai hoài bao tháng năm trôi qua trong cuộc đời mình. Bao mối quan hệ gắn bó rồi tan vỡ như những giọt giông trên đường ta gặp trong những chiều mùa hạ.
Tháng 5, sau những ngày dài nắng cháy, buổi chiều, mây đen kéo tới, bầu trời tối sầm. Gió thổi về mát lành. Ban đầu chỉ là đôi hạt tí tách rơi trên mái hiên, vài phút sau, mưa sầm sập đổ xuống. Dòng nước đục ngầu cuốn theo đám bong bóng phập phồng trên mặt đường. Ngoài đường, mọi người tất bật chạy xe như chạy đua với cơn mưa đầu mùa.
TikTok ra mắt AI Alive công cụ trí tuệ nhân tạo giúp người dùng biến ảnh tĩnh thành video có chuyển động và âm thanh. Không cần kỹ năng dựng phim, bạn vẫn có thể tạo nội dung Story sống động và thu hút.
Chúng ta sắp đón một mùa hè và hãy làm mùa hè trọn niềm vui cho trẻ bằng những hoạt động ý nghĩa, việc làm thực chất, vừa an toàn, vừa phù hợp với trẻ thay cho sự vô tâm và những tiếng thở dài sau đó.
Làng cổ Đường Lâm đã thay đổi nhiều, không chỉ phát triển du lịch mà còn níu giữ du khách một cách ấn tượng thông qua văn hóa ẩm thực truyền thống.
Khi gió lạnh tràn về báo hiệu Tết đến xuân sang, mọi nhà rộn ràng chuẩn bị mâm cỗ và quà biếu, tôi lại thấy lòng mình ấm áp khi nghĩ đến cá kho làng Vũ Đại - cái tên quen thuộc trong danh sách đặc sản Tết. Dù giá lên đến vài triệu đồng một niêu, món ăn này vẫn 'cháy hàng' trước mỗi dịp Tết. Có lần, tôi đứng nhìn mẹ mở nắp niêu cá, mùi thơm ngát lan tỏa, như kéo cả tuổi thơ ùa về. Điều gì làm nên sức hút ấy? Hãy cùng khám phá lý do khiến cá kho làng Vũ Đại dù đắt vẫn khiến bao người say mê!
Những hạt cỏ nứt vỏ tí tách nảy mầm trong đất. Bầy sẻ nâu lích tích bắt sâu trên đồng. Bờ rào nhà ai những chùm hoa đỗ cuối mùa tím biếc đung đưa trước gió. Bình minh đất trời!
Phú Tân nổi tiếng với những cánh đồng lúa bát ngát và làng nghề truyền thống lâu đời. Nơi ấy, có một cô gái 9x đã và đang viết nên câu chuyện đầy cảm hứng về lòng đam mê, sự kiên trì và tình yêu dành cho nghề làm bánh phồng.
Trong căn nhà giữa 'phố đồ cổ' Hà Đông (Hà Nội), hơn 30 năm nay, vợ chồng anh Phạm Ngọc Hà và chị Nguyễn Thị Thu Ảnh vẫn duy trì việc gói bánh chưng vào ngày 28 tháng Chạp. Với anh chị, đó là khoảnh khắc quý giá, là 'sợi dây' gắn kết gia đình.
Cuối Đông, rét ngọt, chúng tôi về xã Kim Thượng, huyện Tân Sơn - nơi có 3 bản người Dao đặc biệt khó khăn là Tân Minh, Hạ Bằng và Tân Hồi để cùng chung niềm vui đón năm mới trong những ngôi nhà khang trang vừa dựng lên. Xuân này, gần 300 hộ người Dao nơi đây đang có nhiều niềm vui, phấn khởi. Bên ấm trà nóng, trong cái nắng dịu dưới hiên nhà, chuyện làm ăn, chuyện học hành, chuyện phát triển kinh tế, chuyện giữ rừng, làm giàu... râm ran, tí tách, làm ấm lên những ngày Đông...
Chiều cuối thu, nằm nghe tiếng mưa tí tách ngoài hiên, chợt có tiếng hát của ai vang lên dìu dặt: 'Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà. Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi. Bao năm xa quê ấy trong mơ tôi vẫn thấy. Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già'…
Tầm giáp Tết, ba tôi lại ra sau vườn, lựa những con gà quá lứa để nấu món gà nấu măng khô. Măng được ba vào rừng lấy từ mùa mưa, mẹ tôi mang về sơ chế, cắt từng lát mỏng rồi đem phơi khô để dành Tết đến. Mỗi lần ăn gà kho măng, tôi lại luyến lưu bởi vị béo ngậy của thịt gà, vị thơm mềm của măng hòa quyện với hành tỏi ớt cay nồng. Để làm món ăn này, ngay từ sáng sớm ngày Ba mươi Âm lịch, mẹ tôi đã lui cui sau bếp, nhặt củi vào rồi bắt đầu nhóm lửa. Khi những tiếng tí tách vang lên, báo hiệu lửa đã bén đều nhau, mẹ đặt lên bếp chiếc nồi to chứa đầy nước đun sôi. Trong lúc này, ba rọi đèn pin vào chuồng gà rồi lựa cặp gà già nhất bầy đem ra sơ chế sạch sẽ với gừng và nước muối rồi để lên rổ tre cho ráo nước. Mẹ bắc thêm nồi nước sôi, rưới đều lên chiếc thau đã chứa sẵn lượng măng khô vừa đủ để ngâm cho măng mềm. Mẹ liên tay dùng đũa lớn đảo trộn cho măng thấm nước nóng. Mẹ đảo đến đâu, nước trong thau chuyển thành màu nâu đến đó. Chờ cho đến khi nước nguội, mẹ bỏ hết nước ra rồi bắt đầu xả măng nhiều lần dưới vòi nước sạch. Sau đó, mẹ cho măng vào nồi, luộc thêm hai lần nữa. Đến lần luộc cuối cùng, mẹ cho thêm ít dầu phộng. Mẹ bảo luộc nhiều lần như vậy để loại bỏ hết độc tố trong măng, còn cho dầu vào giúp măng thơm, mềm, dễ ăn. Cuối công đoạn này, ba sẽ dùng đôi tay lực lưỡng vắt cho măng sạch hẳn nước. Chỉ chờ vậy, mẹ và tôi trải tấm bao lớn ra, ngồi lên chiếc ghế con rồi tỉ mẩn xé măng thành từng sợi nhỏ vừa ăn.
Ngày về, nhà đã không còn như xưa, bố mẹ đã không còn ở đó. Và tất cả những ký ức ngọt ngào đã trở thành bóng hình mờ nhạt sau làn khói nhang nghi ngút.
Hình ảnh mỗi người góp gạo, đỗ, thịt, lá dong... để chụm chung nồi bánh chưng là ký ức thân thương, đặc biệt với những người sống thời bao cấp.
Mùa xuân - mùa của sự khởi đầu, của những tia nắng xuân, gió xuân ấm áp gọi lộc non rạo rực vươn mình. Trong vòng tay của mùa xuân, người ta không chỉ tìm thấy niềm vui từ những thanh sắc tươi mới mà còn cảm nhận được sự ấm áp đến từ những câu chuyện giản dị, chân thành của cuộc sống.
Trong tâm thức của người Việt, hình ảnh nồi bánh chưng nghi ngút khói trong những ngày giáp Tết dường như đã trở thành biểu tượng của hơi ấm tình thân, niềm vui sum vầy, đoàn viên, của những giá trị văn hóa truyền thống bền vững qua bao thế hệ.
'Mỗi mảnh vườn sẽ mở ra một nỗi nhớ' - tác giả Lam đã viết trong tản văn 'Khu vườn mở ra' của mình. Nhưng khi đọc tập tản văn và thơ 'Thưa ngoại con mới về' (NXB Dân Trí) hay 'Trốn lên mái nhà để khóc' (NXB Dân Trí) của Lam, sẽ nhận ra chỉ một mảnh vườn thôi, mảnh vườn của ngoại, cũng đủ để mở ra vô vàn nỗi nhớ. Những nỗi nhớ nhiều và sâu đến chín mềm trong Lam.
Ngoài kia, gió mùa Đông Bắc ào ạt tìm về, bập bùng trên mái tôn, hun hút luồn vào khe cửa. Những chiếc lá cuối thu lặng lẽ buông mình. Đất trời hanh hao đón một mùa đông mới. Chị em tôi chui ra khỏi chăn chờ mẹ tìm quần áo ấm.
Vào những thời khắc cuối cùng của năm, tôi thường dành thời gian để nhìn lại chính mình, nhìn lại những gì mà tôi đã đi qua với tất cả ái- ố - hỷ - nộ, thành công - thất bại, nỗ lực và buông xuôi... Tất cả những chuyển động, dấu ấn ấy sẽ 'chuyển hóa' thành động lực, thành bài học quý giá để tôi tự ý thức hoàn thiện mình hơn trong năm mới tràn đầy niềm tin yêu, phấn khởi, dự cảm tốt lành...
Do nhu cầu của người dân tăng cao, những ngày giáp Tết Nguyên đán Ất Tỵ 2025, các xưởng mộc điêu khắc sản xuất con vật ở làng nghề thôn Định Quán, xã Tiền Phong, huyện Thường Tín lại tất bật để kịp cho ra lò những lô hàng phục vụ khách.
Ngoài kia, gió mùa Đông Bắc ào ạt tìm về, bập bùng trên mái tôn, hun hút luồn vào khe cửa. Những chiếc lá cuối thu lặng lẽ buông mình. Đất trời hanh hao đón một mùa đông mới. Chị em tôi chui ra khỏi chăn chờ mẹ tìm quần áo ấm.