Khi cái lạnh cuối năm bao trùm cao nguyên, buôn làng Đưng K'si (Lạc Dương, Lâm Đồng) khoác sắc hồng mai anh đào, mở ra một mùa xuân yên ả giữa núi rừng.
Trong hình hài nhỏ bé, chiếc bánh phu thê như gói trọn thời gian và ký ức. Bóc chiếc bánh phu thê với những lớp áo lá mộc mạc, người ta không chỉ được chạm vào, cảm nhận độ dẻo thơm quyện vị ngọt thanh của nếp, dừa, sen, đỗ… mà còn mở ra câu chuyện về nghĩa vợ chồng, về một món quà quê bền bỉ đồng hành mỗi mùa Tết đến, xuân về.
Bidoup – Núi Bà là điểm trekking nổi tiếng ở Lâm Đồng, nơi du khách băng rừng, vượt suối, chinh phục độ cao 2.287m và khám phá vẻ đẹp hoang sơ của Tây Nguyên.
Chiều 24/1, trong không khí phấn khởi của những ngày đầu năm mới, chính quyền xã Giao An (tỉnh Thanh Hóa) cùng các nhà đầu tư đã tổ chức Lễ khánh thành và bàn giao cụm công trình bếp ăn điểm trường Húng, mầm non Giao Thiện và sân cổng trường Tiểu học Giao An.
Những ngày cuối năm, khi sương sớm còn lạnh buốt, làng Đưng K'si (xã Lạc Dương, tỉnh Lâm Đồng) bỗng khoác lên mình chiếc áo xuân rực rỡ của hoa mai anh đào.
Tháng Chạp về, mang theo cái lạnh se sắt đặc trưng của những ngày cuối năm. Phố xá đã rục rịch đào mai, người người hối hả ngược xuôi. Đây luôn là khoảng thời gian lòng người chộn rộn niềm vui sum họp, háo hức sắm sửa. Thế nhưng, xen lẫn trong niềm vui ấy, nhiều người vẫn phải canh cánh một nỗi lo cũ kỹ, dai dẳng mang tên 'thực phẩm bẩn'.
Mờ sáng một ngày se lạnh cuối năm, không khí tại cảng cá Thọ Quang, TP. Đà Nẵng căng đầy nhịp sống hối hả cùng những chuyến tàu từ khắp các vùng biển về cập bến với khoang thuyền đầy ắp cá tôm, với thương lái và những người mưu sinh bên cảng cá lớn nhất miền Trung này.
'Chiến dịch Quang Trung' đã khép lại với thắng lợi giòn giã đúng như kỳ vọng của Thủ tướng nhưng dư âm của nó sẽ còn vang vọng mãi
Theo lời hẹn với cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Chiềng Tương, đúng 7 giờ sáng, chúng tôi có mặt tại xã Lóng Phiêng. Trong cái rét đặc trưng của vùng cao thấm buốt qua từng lớp áo, các cán bộ, chiến sĩ nhanh chóng tập kết đội hình, kiểm tra trang bị, thống nhất phương án, sẵn sàng xuất phát tuần tra song phương.
Xuân chạm ngõ trên cao nguyên. Giữa núi đồi uốn lượn, du khách dừng chân ngắm cảnh, người dân cần mẫn lao động, hoa nở đúng hẹn, lặng lẽ hòa vào đời sống thường nhật. Một mùa xuân chậm rãi nhưng bền bỉ và đầy sức sống, nơi con người và thiên nhiên cùng song hành.
Những ngày này, Nông Sơn đắm mình trong cái lạnh se sắt. Đỉnh Cà Tang ẩn hiện trong mây trời đùng đục, nghiêng bóng xuống dòng Thu Bồn hiền hòa như chưa từng có lũ dữ đi qua.
Những ngày đầu năm 2026, khi cái lạnh se sắt đặc trưng của cao nguyên vẫn còn vương vấn trên từng góc phố, Đà Lạt bỗng trở mình thức giấc bởi sắc hồng phớt mong manh của hoa mai anh đào bùng lên rực rỡ, dệt nên một bức tranh tuyệt mỹ giữa đất trời cao nguyên.
Mùa đông thường đến rất khẽ. Không ồn ào như mưa hạ, không rực rỡ như nắng thu, mùa đông lặng lẽ bước vào đời người bằng một buổi sáng sương mờ, bằng cơn gió lạnh bất chợt lùa qua vai áo, bằng cái se sắt len vào từng nhịp thở. Ta chỉ kịp nhận ra mùa đã đổi khi bàn tay trở nên run rẩy hơn, khi ánh nắng nhạt màu hơn, và khi trong lòng bỗng dưng trống trải đến lạ.
Khi đào phai ở Xuân Du, Thanh Hóa bước vào mùa trút lá, cả vùng quê nơi đây như bắt đầu đếm ngược đến Tết Nguyên đán, người trồng đào mong mỏi một mùa vụ mang lại thu nhập cao.
Nhiệt độ TP.HCM sáng sớm 9/1 xuống 17°C, mức thấp hiếm gặp nhiều năm qua, cái lạnh bất ngờ khiến dân mạng thích thú chia sẻ cảm nhận với nhiều bình luận hài hước.
Sáng 9/1, nhiệt độ cảm nhận tại TPHCM giảm sâu còn 17 độ C khiến người dân ra đường phải mặc áo ấm, quàng khăn.
Người ta bảo, khứu giác là cỗ máy thời gian kỳ diệu nhất của con người. Chỉ một mùi hương thoảng qua thôi, cũng đủ đưa ta trở về một miền ký ức đã xa, nơi có tuổi thơ, có quê nhà và có những ngày cuối năm bình dị đến nao lòng.
VHXQ - Bước chân lần đầu đến sân ga Iksan vào một sáng muộn tháng mười một, tôi chuẩn bị cho chặng di chuyển dài hơn hai trăm cây số, được gói gọn trong một tiếng chạy tàu.
Những ngày cuối năm, khi sương mù còn bảng lảng trên sườn núi và cái lạnh miền sơn cước Tây Trà (tỉnh Quảng Ngãi) se sắt từ sáng sớm, không khí trên các công trường dựng nhà vẫn nóng lên từng giờ. Ở đó, 'Chiến dịch Quang Trung' đang bước vào giai đoạn nước rút. Từng viên gạch, từng mẻ bê tông được đặt xuống không chỉ để xây nên những ngôi nhà mới, mà còn dựng lại niềm tin, hy vọng cho người dân vùng cao sau thiên tai dữ dội.
Mùa đông, Cao Bằng se lạnh và trầm lắng với cỏ cháy vàng trên cao nguyên đá, sông xanh trong veo giữa núi rừng, mang vẻ đẹp nguyên sơ, yên bình.
Trong cái lạnh se sắt của ngày đông vùng núi đá vôi, hơi ấm ở xã Cúc Phương, Ninh Bình không chỉ đến từ những bếp lửa bập bùng trong nhà sàn, mà còn từ sức sống mãnh liệt của cộng đồng người Mường đang miệt mài đánh thức di sản văn hóa bằng tư duy làm du lịch hiện đại.
Năm nào cũng vậy, cứ mỗi độ gió heo may chớm lạnh luồn qua khe cửa kính quán cà phê quen thuộc và hàng sấu già cuối phố trút xuống những chiếc lá vàng vọt trong ráng chiều chạng vạng, lòng tôi lại dâng lên những xúc cảm không tên. Tháng 12 đến khẽ khàng, nhưng đủ khiến người ta giật mình thảng thốt: Một năm nữa lại sắp trôi qua.
Giữa mùa đông Cao Bằng, phố núi thu mình trong cái lạnh se sắt của miền biên viễn, có một món ăn nhỏ bé nhưng sưởi ấm lòng người: trứng chén nướng miền Tây. Không cầu kỳ, phô trương, món quà vặt dân dã ấy len lỏi vào đời sống phố núi như một làn khói ấm, mang theo hương vị quen mà lạ, mộc mạc mà đầy thương nhớ.
Khi những cơn gió hanh hao của mùa đông tràn qua các vách đá và cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây nơi rẻo cao, Mù Cang Chải khoác lên mình tấm áo mới, lộng lẫy và kiêu sa đến lạ kỳ. Không phải màu vàng óng ả của những triền ruộng bậc thang mùa lúa chín, cũng không phải màu trắng tinh khôi của hoa mơ, hoa mận, đó là sắc hồng rực rỡ, tràn đầy sức sống của hoa Tớ dày – loài hoa được mệnh danh là 'linh hồn' của núi rừng Tây Bắc mỗi độ xuân tới.
Sương mù giăng kín phố phường Hà Nội trong buổi sáng cuối năm 2025. Cái lạnh se sắt khiến nhịp sống phố phường như chùng lại, người dân thong thả đón đợi thời khắc chuyển giao.
Lâu tông - rượu đông chí là đặc sản của đồng bài Tày - Nùng phía Bắc của tỉnh
Cuối năm, khi những đợt gió mùa đông bắc tràn về mang theo cái rét se sắt của vùng cao, núi rừng các xóm Cò Phầy, Diều Luông, Diều Nọi (xã Cao Sơn, tỉnh Phú Thọ) như chùng lại trong khoảnh khắc chuyển giao của đất trời. Đó cũng là lúc người Tày nơi đây chuẩn bị khép lại một năm lao động vất vả, mở ra niềm hy vọng mới cho những mùa vụ hứa hẹn. Giữa không gian đại ngàn, tiếng cồng ngân vang hòa quyện cùng tiếng đàn, câu hát mượt mà, như lời mời gọi thân thương đưa bước chân người dân và du khách từ khắp các bản làng vùng cao Đà Bắc (cũ) tìm về dự Lễ hội Mừng cơm mới - một sinh hoạt văn hóa truyền thống giàu ý nghĩa của đồng bào Tày xã Cao Sơn.
Mẹ cầm trên tay chiếc chổi quét nhà nhưng lại cứ loay hoay đi tìm. Nhìn tôi, mẹ hỏi 'Con có thấy cây chổi quét nhà mẹ để chỗ nào không? Sao tìm mãi mà không thấy'. Tôi mỉm cười nhìn mẹ, nhẹ nhàng: 'Mẹ đang cầm trên tay cây chổi đó thôi!'. Mẹ ngẩn người, nhìn trên tay, cười xòa, rồi tự trách mình lú lẫn. Còn tôi, như có một cảm giác nhoi nhói khe khẽ nơi lồng ngực: hình như, mẹ đã bắt đầu quên…
… Chiều đông về rất khẽ. Không ồn ào như cơn mưa mùa hạ, không rực rỡ như nắng thu vàng mật, chiều đông quê mẹ thường đến bằng những làn gió se sắt luồn qua ngõ nhỏ, bằng mùi khói lam bảng lảng vương trên mái rạ, bằng tiếng gà vội vàng tìm chỗ ngủ khi bóng ngày vừa nghiêng xuống. Và trong ký ức tôi, chiều đông bao giờ cũng gắn với bếp lửa - bếp lửa ấm áp, nhẫn nại, âm thầm giữ hơi ấm cho cả một mái nhà nghèo.
Một buổi chiều ở Seoul (Hàn Quốc), tôi khẽ khàng ra về giữa từng đợt gió se sắt lạnh của mùa đông. Quấn chặt chiếc khăn quàng cổ, bản thân cứ thế đi miên man quanh các ngả đường dù đang phủ ngập tuyết vẫn được trang hoàng rực rỡ để chào đón Giáng sinh và năm mới.
Không chỉ có biển mây bồng bềnh, Tà Xùa còn gây choáng ngợp khi thác mây đổ tràn qua triền núi, khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ khiến du khách mê mẩn.
Bạn thân mến, khi chiếc lá bàng chuyển sắc đỏ và rụng nhiều trên những mái ngói thâm nâu, xao xác trên những con đường phố cổ của Hà Nội, là khi ấy, ta thấy mùa đông đã về thật sâu trong phố.
Cao nguyên Mộc Châu, những ngày cuối năm khi cái lạnh se sắt bắt đầu bao phủ, cũng là thời điểm những vườn dâu tây bắt đầu cho những trái chín đỏ đầu vụ. Vụ dâu tây chín sớm mang lại niềm vui kép cho các nhà vườn, dâu vừa bán được giá, lại vừa có nhiều du khách đến hái dâu trải nghiệm.
Những ngày cuối năm, khi cái lạnh se sắt bắt đầu len lỏi trên các triền đồi, vùng đất gió, Cao Phong lại bước vào mùa rực rỡ nhất trong năm - mùa của sắc cam vàng phủ kín khắp các sườn đồi, con đường và cả không gian lễ hội lan tỏa trong từng nhịp sống. Với tôi, mùa cam năm nay mang nhiều cảm xúc đặc biệt. Tính từ lần đầu tiên đặt chân đến Lễ hội Cam Cao Phong vào năm 2015, đến nay đã tròn 8 lần lễ hội được tổ chức - 8 mùa cam, 8 dấu mốc cho thấy sự trưởng thành rõ rệt của một lễ hội nông nghiệp gắn với khát vọng phát triển của địa phương.
New York mùa đông thu hút du khách bởi tuyết trắng phủ khắp đường phố, công viên và quảng trường, mở ra hành trình khám phá lãng mạn và giàu trải nghiệm.
Tháng 12 về, trong cái lạnh se sắt của mùa đông Hà Nội, sân trường Mầm non Hoa Sữa lại ấm áp lạ thường. Sự ấm áp ấy đến từ những trái tim nhỏ bé đang rộn ràng nhịp đập hướng về ngày vui lớn: Kỷ niệm 81 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam. Với chủ đề 'Cháu yêu chú bộ đội', những bài học lịch sử, tình yêu Tổ quốc đã được chuyển hóa thành những nét vẽ ngộ nghĩnh, thành những câu chuyện kể đầy sắc màu trong mắt trẻ thơ.
Tôi chia xa phố núi thương yêu với dặm dài những nỗi nhớ, dặm dài những trảng xanh. Trong ký ức chưa xa, phố điệp trùng thông kim, ban trắng, bằng lăng tím, muồng vàng… cho tôi ngợp ngời nhung nhớ những thênh thang phóng khoáng mà hiền hòa của đất trời quê hương.
Giữa cái lạnh se sắt của mùa Đông, một 'thảm vàng' hoa dã quỳ bất ngờ xuất hiện ngay trung tâm Hà Nội. Vẻ đẹp rực rỡ, hoang dại mang hơi thở cao nguyên này đang trở thành điểm check-in của nhiều bạn trẻ trong những ngày qua.
Đỉnh Đồn Đèn cao khoảng 1.000m so với mực nước biển, nằm trong quần thể danh thắng hồ Ba Bể (tỉnh Thái Nguyên) đang ghi tên mình vào những địa điểm 'săn mây' lý tưởng, không kém đỉnh Tà Xùa, Bình Liêu, Sa Pa…
Sáng nay thức giấc, tôi ngỡ ngàng nhận ra tháng Mười hai đã về. Tháng Mười hai về nghĩa là một năm nữa sắp sửa trôi qua và vạn vật đang hân hoan chờ đón mùa Xuân mới.
Sa Pa vào cuối năm trở nên lãng mạn khi rừng mai anh đào đồng loạt khoe sắc hồng giữa mây mù và giá lạnh, hút du khách tìm đến tham quan, chụp ảnh.
Khi những vệt nắng đầu tiên của bình minh e ấp xuyên qua màn sương mỏng, trải lớp ánh sáng vàng dịu lên thảm cỏ xanh mướt trên đồi, A Sùng cuộn tròn trong chiếc chăn cũ, lắng nghe tiếng gà gáy lảnh lót vọng từ phía xa, rồi khẽ cựa mình thức giấc. Cái lạnh se sắt đặc trưng của núi rừng vào sáng sớm vẫn vương vấn, chưa kịp tan đi dưới ánh nắng yếu ớt, nhưng với cậu, đó đã là một phần quen thuộc của mỗi ngày.
Mùa chạm vào nỗi nhớ