Thấy mẹ bước ra ngoài tiễn khách, Hải lật đật chạy theo, hốt hoảng gọi: 'Mẹ, mẹ ơi!'. Em cúi đầu nép sau vai mẹ như tìm đến chỗ dựa duy nhất của đời mình. Bà Thu khẽ quay mặt đi, cố giấu đôi mắt đã ửng đỏ.
Giữa nhịp sống sôi động của đô thị Thanh Hóa hôm nay, Thái miếu nhà Hậu Lê vẫn lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ ở phố Kiều Đại, phường Hạc Thành. Hơn hai thế kỷ tồn tại trên đất Bố Vệ, công trình không chỉ là nơi thờ tự các vị vua triều Hậu Lê mà còn là chứng nhân đặc biệt của một giai đoạn lịch sử nhiều biến động.
Không nằm trên những danh sách du lịch nổi tiếng, nhiều quán ăn nhỏ ở Bắc Ninh quê Hòa Minzy vẫn khiến thực khách say mê nhờ hương vị thân quen và câu chuyện quê nhà.
Chiều chậm rãi buông xuống dòng sông quê. Chuyến đò cuối ngày vẫn lặng lẽ cập bến như đã làm suốt bao năm tháng. Tiếng máy nổ giờ thay tiếng mái chèo khua nước, bến đất năm xưa cũng đã thành bến bê-tông. Chỉ có mỗi lần đứng nhìn con đò chở vạt nắng cuối ngày sang bờ bên kia, trong lòng người xa quê lại nghe một miền ký ức khẽ trở mình. Quê ngoại không chỉ ở cuối chuyến đò, mà còn ở nơi tuổi thơ vẫn lặng lẽ neo đậu.
VHXQ - Sưa vàng rơiđếm từng giọt nhớbóng em chơi vơi miền hoang vỡ
Nằm nép mình dưới chân đèo phía bắc Nha Trang, bãi sỏi Lương Sơn hằng ngày phải đối mặt với làn sóng rác thải từ biển dạt vào. Để trả lại sự trong lành cho nơi đây, chiến dịch 'Chung tay vì cộng đồng' do các phụ huynh, võ sinh Vovinam Vĩnh Hòa cùng nhóm STEAM Nha Trang phối hợp thực hiện đã biến bãi biển này thành một 'giảng đường xanh' đặc biệt, nơi võ đạo, nghệ thuật và ý thức bảo vệ môi trường hòa quyện làm một.
Trên đường Ngô Đức Kế (Nha Trang, tinh Khánh Hòa), nép mình trước một tiệm làm tóc vào sớm mai, khi tiệm chưa mở cửa, có hai người phụ nữ để chiếc xe máy bán hàng. Một chiếc bán khoai mì, khoai lang luộc. Chiếc kia bán bắp và đậu phộng luộc. Thỉnh thoảng, trên đường tôi tạt qua mua giúp, mua gọi là để cho người bán vui. Hai người đàn bà ấy mỗi ngày từ Thành đến đây hơn chục cây số từ sáng sớm, bán hàng, và bán khoảng tới 9 giờ là xong, bởi họ bán rẻ và nhiều người chọn đến mua. Hai gánh hàng khác nhau ấy cũng là hai câu chuyện.
Nép mình giữa núi rừng phía Tây Thanh Hóa, thác Đồng Quan từ lâu được biết đến là một trong những thắng cảnh thiên nhiên nổi bật của vùng đất Hóa Quỳ. Trải qua thời gian, nơi đây không chỉ lưu giữ vẻ đẹp nguyên sơ, mà còn từng bước trở thành điểm du lịch sinh thái hấp dẫn, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế và gìn giữ giá trị văn hóa địa phương.
Không có bảng hiệu, không trang trí cầu kỳ, quán cà phê vợt 'tí hon', cũ kỹ nép mình dưới chân cầu Thị Nghè vẫn đắt khách hơn nửa thế kỷ bởi có thức uống được chế biến theo cách truyền thống.
Giữa những dãy núi xanh của Slovakia, có một ngôi làng gỗ cổ kính gợi cảm giác như thể thời gian đã dừng lại suốt nhiều thế kỷ.
Sau một thời gian lặng lẽ nép mình, không gian trải nghiệm Đêm Tân Thuận Tây bên dòng sông Tiền, tại khu phố Tân Dân, phường Cao Lãnh đã 'hồi sinh' vào những ngày đầu năm 2026. Sự trở lại này không đơn thuần là sự mở cửa của một phiên chợ đêm, mà là kỳ vọng của chính quyền địa phương và người dân trong việc bảo tồn hồn quê, nâng tầm du lịch xanh và bền vững.
Nằm nép mình giữa núi rừng xanh thẳm, Mường Đòn xưa, nay là làng Vân Đội, xã Thành Vinh không chỉ nổi tiếng bởi cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp mà còn gắn với huyền tích vị tướng Vũ Duy Dương - người có công khai ấp, lập Mường ở vùng đất này.
Nép mình bên dòng Long Xuyên hiền hòa, có một xóm nhỏ mà suốt nhiều thập kỷ qua, tiếng máy mài, tiếng búa dập đã trở thành âm thanh quen thuộc trong tâm thức nhiều người. Đó là làng nghề lưỡi câu Mỹ Hòa (thuộc phường Long Xuyên, tỉnh An Giang). Dù đã trải qua nhiều thăng trầm, nơi đây vẫn là một trong số ít làng nghề còn gìn giữ kỹ thuật làm lưỡi câu thủ công.
Giữa nhịp sống hối hả của cuộc sống hiện đại, vẫn có những nếp nhà lặng lẽ đứng cùng năm tháng. Những mái ngói rêu phong, những vì kèo bạc màu thời gian... Không chỉ gìn giữ một công trình kiến trúc cổ, mà còn là nơi lưu giữ các giá trị văn hóa, hồn cốt nguồn cội và ký ức của nhiều thế hệ người dân xứ Thanh.
Mùa hè nào cũng vậy, chỉ cần nghe tiếng ve râm ran trên những tán phượng, tôi lại nhớ đến tiệm truyện tranh nhỏ nằm nép mình trên con phố cũ.
Với đồng bào Bru-Vân Kiều đang sinh sống ở những bản làng nép mình bên dãy Trường Sơn, đàn Ta lư và khèn bè không chỉ là nhạc cụ, mà còn là ký ức cộng đồng, là sợi dây nối quá khứ với hiện tại, là hồn cốt văn hóa được gìn giữ qua nhiều thế hệ. Trong nhịp sống hiện đại, những nghệ nhân vẫn lặng lẽ giữ lửa để tiếng đàn, tiếng khèn không bị chìm khuất giữa dòng chảy thời gian.
Nằm nép mình dưới chân núi Trường Lệ, phường Sầm Sơn (Thanh Hóa), hòn Cổ Giải đang trở thành điểm check-in thu hút đông đảo du khách nhờ vẻ đẹp hoang sơ của những mỏm đá nhô ra biển đầy ấn tượng.
Dòng sông Quây Sơn trong xanh lặng lẽ chảy qua miền quê Phong Nặm; những mái nhà vẫn nép mình dưới chân núi đá như bao đời nay. Chỉ có điều, những ngày này, bản làng dường như trầm lắng hơn trong niềm tiếc thương vô hạn. Quê hương Phong Nặm, nay thuộc xã Đình Phong, vừa tiễn biệt người con ưu tú - Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (AHLLVTND) La Văn Cầu.
Những ngày này, nhiều trường mầm non trên địa bàn tỉnh đã tổ chức nhận trẻ trong dịp hè theo nhu cầu phụ huynh. Không dạy trước chương trình, hoạt động hè tập trung chăm sóc, vui chơi, rèn kỹ năng, giúp trẻ sẵn sàng cho năm học mới.
Ẩn mình giữa những cánh rừng nguyên sinh phía tây nam Đà Nẵng, các làng du lịch cộng đồng của đồng bào Cơ Tu đang trở thành điểm đến hấp dẫn trên bản đồ du lịch miền Trung.
HNN - Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.
1. Tiệm sửa xe của Kiên nằm ngay ngã ba quốc lộ, quanh năm hứng trọn cát bụi và cái nắng khét lẹt của miền Trung. Khách ghé tiệm đa phần là cánh tài xế xe tải đường dài chạy đêm bơm xe, hoặc mấy người đi chợ sớm bị thủng lốp. Kiên ba mươi lăm tuổi nhưng trông già hơn tuổi thật rất nhiều. Đôi bàn tay anh quanh năm dính dầu nhớt, những vết chai sần dày cộp, móng tay thì luôn có một viền đen kịt không cách nào kỳ cọ sạch được.
Giữa màu xanh mướt của đồi chè Triệu Lộc, đền Cô Tám hiện lên với vẻ đẹp mộc mạc và yên bình. Không quá đồ sộ hay nguy nga, ngôi đền nhỏ nép mình giữa thiên nhiên, nhưng lại là điểm dừng chân quen thuộc của người dân địa phương và du khách mỗi khi muốn tìm một chốn thanh tịnh để dâng nén hương, gửi gắm những mong ước về bình an, may mắn.
Trong xu hướng du lịch hướng về thiên nhiên và bản sắc văn hóa ngày càng được ưa chuộng, những ngôi nhà bản địa vùng cao đang dần trở thành sản phẩm du lịch độc đáo. Từ những giá trị vốn có của cha ông để lại, người dân đang từng bước phát triển du lịch cộng đồng, biến những ngôi nhà truyền thống thành cầu nối, đưa văn hóa bản địa đến gần hơn với du khách bốn phương.
Giữa vùng biển La Gi, một quán bánh xèo nhỏ nép mình trong con hẻm 59 Bến Chương Dương, phường Phước Hội, vẫn đều đặn đỏ lửa suốt hơn 30 năm. Những chiếc bánh xèo trắng không nhân, chỉ giản dị với bột gạo, hẹ, rau sống và chén mắm nêm đậm đà, đã theo bà Dương Thị Hồng mưu sinh, nuôi các con khôn lớn. Món bánh quê mộc mạc ấy không chỉ là kế sinh nhai mà còn gìn giữ ký ức một thời, lưu giữ trọn vẹn hương vị quê nhà.
Từ những bản làng nằm nép mình dưới chân núi nơi biên giới Bình Liêu đến những sân khấu văn hóa tại nước Pháp là hành trình dài hàng nghìn cây số. Trên hành trình ấy, tiếng đàn tính và những câu Then mộc mạc đã vượt qua rào cản ngôn ngữ để chạm tới trái tim bạn bè quốc tế. Đằng sau hành trình đặc biệt ấy có dấu ấn của anh Tô Đình Hiệu (dân tộc Tày), Giám đốc Trung tâm Cung ứng dịch vụ xã Bình Liêu, tỉnh Quảng Ninh - người có nhiều năm bền bỉ cùng các nghệ nhân gìn giữ, lan tỏa và đưa di sản Then của quê hương vươn ra thế giới.
Giữa cái nắng bỏng rát của miền Tây Nghệ An, bản Boong nép mình thanh bình bên dòng khe nhỏ, với những tuyến đường bê tông sạch sẽ, những cánh đồng mía trải dài, những triền đồi keo, mét xanh ngút mắt. Phía sau diện mạo khởi sắc ấy là câu chuyện về sức mạnh của dân chủ cơ sở, về một bản hương ước được gìn giữ gần ba thập niên và về vai trò hạt nhân đoàn kết của Bí thư chi bộ kiêm Trưởng bản Kha Văn Nam.
Đã lâu chúng tôi mới có dịp trở lại xã vùng cao Co Mạ, vùng đất trung tâm của các xã vùng cao của huyện Thuận Châu trước đây. Co Mạ hiện ra với những đồi cây ăn quả, cánh rừng xanh ngút ngàn. Thấp thoáng những nếp nhà bình dị nằm nép mình bên những sườn đồi đan xen giữa nhiều ngôi nhà kiên cố đủ sắc màu xanh, đỏ... tất cả như tạo nên bức tranh trù phú, ấm no của đồng bào vùng cao Co Mạ.
Giữa khu vườn tắc xanh mướt rộng gần 6 ha ở xã Tân Hòa, TP Cần Thơ, TSKH Hà Phúc Mịch, Chủ tịch Hiệp hội Nông nghiệp hữu cơ Việt Nam (VOAA), dừng chân khá lâu dưới một tán cây ken đặc những tổ kiến vàng. Theo ông, sự xuất hiện của những loài côn trùng nhỏ bé ấy là dấu hiệu dễ nhận thấy nhất cho thấy khu vườn đang được chăm sóc theo hướng thuận tự nhiên.
Nắng nóng kéo dài tại Hà Nội khiến việc chăm sóc người thân điều trị tại bệnh viện càng thêm nhọc nhằn. Thiếu không gian nghỉ ngơi, nhiều người nhà bệnh nhân phải chật vật tìm chỗ tránh nắng, chờ đợi trong điều kiện tạm bợ.
Nằm nép mình giữa núi rừng xanh thẳm của xã Tam Đảo, hồ Bản Long hiện lên như một bức tranh sơn thủy hữu tình với mặt nước trong xanh, những dãy núi trùng điệp và không gian yên bình hiếm có. Chưa bị tác động nhiều bởi các hoạt động du lịch đại trà, nơi đây vẫn giữ được vẻ đẹp hoang sơ, mộc mạc, trở thành điểm đến hấp dẫn đối với những người yêu thiên nhiên, thích khám phá và tìm kiếm những phút giây thư thái giữa đại ngàn.
Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một miền quê để thương, để nhớ. Với tôi, hình bóng quê hương không chỉ là mái nhà nhỏ nép mình giữa khu vườn xanh mướt hay những con đường làng quanh co, mà còn là dòng sông Gianh hiền hòa đã ôm ấp tuổi thơ tôi bằng biết bao kỷ niệm ngọt ngào.
Ngày 24/6/2026, Hà Nội bước vào cao điểm nắng nóng gay gắt và đặc biệt gay gắt, nhiệt độ cao nhất phổ biến 38 – 40 độ C, có nơi vượt ngưỡng 40 độ C.
Con phố Quán Giò khiêm nhường nép mình sau chiếc cổng chào nhỏ có treo tấm biển Hương Quán Giò - Trường Thi chính hiệu. Người ta vẫn thường chiêm nghiệm mà nói với nhau rằng: Ở đâu, đất cũng có linh hồn và mỗi con đường làng hay ngõ phố đều hiện hữu một 'tâm hồn' đằm thắm, lắng đọng từ những tinh hoa ngàn năm để lại. Người làng hương Quán Giò cũng không biết chính xác nghề truyền thống này đã lưu truyền bao nhiêu năm, chỉ biết rằng bao đời nay cha ông họ sinh ra đã biết có nghề làm hương này.
Nép mình nơi vách núi và chân sóng biển thuộc phường Quy Nhơn Nam (Gia Lai), làng chài Bãi Xếp mang đến khoảng lặng bình yên hiếm hoi, tách biệt khỏi phố thị ồn ào.
19h, ngã tư đại lộ Lê Lợi, phường Hạc Thành ầm ào tiếng động cơ, ánh đèn từ biển hiệu quảng cáo hắt xuống dòng người dừng chờ đèn đỏ. Giữa làn ô tô và xe máy chen chúc, một người phụ nữ đi xe đạp nép mình sát hông chiếc xe ô tô Camry, khẽ gõ cửa kính xe. Cô bạn đồng nghiệp chỉ tay nói nhỏ: 'Bác kia cần giúp đỡ gì à?'. Thú thật, khoảnh khắc ấy, một cảm xúc không lấy gì làm dễ chịu trào lên trong lòng tôi. Tôi không nghĩ đó là hoàn cảnh cần giúp đỡ. Tôi thấy nghi ngờ.
Những dãy núi trùng điệp, mảng rừng nguyên sinh xanh thẳm, ruộng bậc thang uốn lượn và các bản nhỏ nằm nép mình dưới thung lũng ở Pù Bin - xã Mai Châu tạo nên bức tranh thiên nhiên hoang sơ, hòa quyện cuộc sống yên bình.
Nép mình dưới chân núi Chí Linh, bản Năng Cát (xã Linh Sơn) có khí hậu mát mẻ cùng cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ, thơ mộng. Nơi đây còn lưu giữ trọn vẹn những giá trị văn hóa lâu đời của người Thái. Chính sự hòa quyện giữa thiên nhiên, bản sắc văn hóa và con người đã biến nơi đây thành điểm dừng chân hấp dẫn du khách.
Nép mình bên đầm An Khê, Cửa Lỗ – nơi duy nhất dẫn nước từ đầm ra biển là điểm giao hòa hiếm có giữa nước ngọt và nước mặn. Hệ sinh thái đa dạng cùng cảnh quan nguyên sơ đã tạo nên 'tài sản xanh' đầy tiềm năng, mở ra dư địa phát triển du lịch sinh thái cho Quảng Ngãi.
Những vị vua, hiệp sĩ và rồng huyền thoại đang dần hiện hình trên các bãi cát tại thị trấn Hundested của Đan Mạch trong khuôn khổ Lễ hội Điêu khắc Cát Hundested.
Giữa đại ngàn Trường Sơn, làng Bhơ Hôồng (xã Sông Kôn, TP Đà Nẵng) hiện lên đẹp như trong truyện cổ tích. Nơi đây vẫn lưu giữ nhiều nét văn hóa đặc sắc của người Cơ Tu, những mái nhà nép bên sườn núi, tiếng cồng chiêng vang vọng trong đêm và nhịp sống bình yên của bản làng đã trở thành sức hút riêng đối với du khách phương xa.
3 giờ sáng, trời tối mịt mờ. Những con phố ven sông thưa vắng ánh đèn, chỉ còn tiếng gió từ cửa biển thổi ngược vào đêm. Nhưng ở một góc nhỏ bên dòng Nhật Lệ, cuộc mưu sinh vẫn vội vã trôi đi như thể nơi chốn ấy đã tách hẳn ra khỏi những yên ả của màn đêm. Chợ cá mom sông Nhật Lệ đã tồn tại như thế qua bao mùa mưa nắng cùng bao phận người, phận đời thức ngủ cùng dòng sông.
Nằm nép mình bên những sườn đồi vải thiều, bản cổ Bắc Hoa (xã Tân Sơn, tỉnh Bắc Ninh) của đồng bào dân tộc Nùng đang chuyển mình mạnh mẽ từ du lịch cộng đồng.
Tôi đã đi qua nhiều thành phố, và đã gặp những chiếc ghế đá dành cho người lữ khách mỏi chân ngồi lại. Đó là những chiếc ghế đá trên con đường lên tượng Chúa Kitô ở Vũng Tàu, con đường khiến bước chân người mau mỏi, để rồi ngồi xuống nghỉ, lau giọt mồ hôi lăn dài. Là những chiếc ghế đá ở công viên dọc bờ sông Hàn, nơi tôi từng ngồi ngắm dòng nước lững lờ trôi. Là những chiếc ghế cho du khách nhìn ra biển Nha Trang, nép mình dưới tán cây xanh...
Giữa những buôn làng xa xôi nhất của tỉnh Lâm Đồng, nơi tiếng cồng chiêng vẫn vang vọng bên từng mái nhà nép mình dưới đại ngàn, các già làng, trưởng bản, người có uy tín trong cộng đồng vẫn lặng lẽ làm cầu nối, góp sức cùng lực lượng Công an giữ vững bình yên trên từng buôn bản.
VHXQ - Vẫn còn đó những làng chài nép mình bên chân sóng, những bãi cát dài hun hút trong gió nồm, những buổi chợ đông khi bình minh chưa tỏ mặt người.
Giữa những bản làng nằm nép mình bên dãy Trường Sơn ở xã Lìa, những người phụ nữ Vân Kiều, Pa Kô đang từng ngày góp sức tạo nên sự đổi thay từ những việc làm rất đỗi giản dị. Từ nguồn chất thải chăn nuôi vốn bị bỏ phí, họ cùng nhau sản xuất phân bón hữu cơ, vừa tạo thêm thu nhập cho gia đình, vừa góp phần bảo vệ môi trường sống.