Tháng 7 là tháng nghĩa tình, tháng tri ân các Anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống giành độc lập tự do cho dân tộc. Tháng 7, trong lòng mỗi người ai cũng có những cung trầm sâu thẳm với bao cung bậc khác nhau. Con số 7 như bảy nốt nhạc ngân lên vang vọng và da diết.
Vào một ngày tháng 6-2021, tôi bỗng nhận được món quà mong đợi từ lâu của nhà báo Nguyễn Tiến Thanh. Đó là hai tập thơ 'Chiều không tên như vết mực giữa đời' (NXB Văn học), 'Loạn bút hành' (NXB Hội Nhà văn) và tập tiểu luận 'Thời của tạp chí' (NXB Văn học) của anh cùng xuất bản một lúc: Tháng 5-2021.
Bài thơ 'Mất ngủ' in trong tập 'Quay chậm' của Trần Ngọc Mỹ. Thơ của chị nhẹ nhàng, giàu cảm giác, gợi lên những linh cảm nữ tính.
Khi nghe những điều Đông nói, lần đầu tiên tôi cảm thấy được sự ấm áp tỏa ra từ chính bản thân mình. Tôi nhớ đến cha, đến nụ cười của cha, đến tiếng thì thầm trầm đục của cha... Trong ngôi nhà của cha, dẫu cho tất cả đều đã trở thành ký ức, nó vẫn khiến tôi hạnh phúc.
Tưởng niệm 20 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, Giác Ngộ Online giới thiệu bài phân tích của John C.Schafer, Giáo sư Đại học Humboldt (Mỹ), thêm một góc nhìn về Trịnh Công Sơn.
Tiếng còi hụ lên từ những chiếc tàu đang neo ở cầu cảng của Hải đoàn 48 BĐBP. Trong gió Xuân, tiếng còi gợi lên một nỗi niềm gì đó, như khúc tấu du dương hoài vọng giữa năm cũ và năm mới; như cái bắt tay giữa người trực tại đơn vị và người theo tàu ra biển, xuôi ngược dọc các tỉnh miền Trung trong lúc không khí Xuân đang tràn về khắp mọi nhà. Đối với người lính biển ở Hải đoàn 48 BĐBP, mỗi cán bộ, chiến sĩ đều sẵn sàng đón Xuân trên sóng.
ThS Nguyễn Hiếu Tín chia sẻ với VietNamNet về cách kiến tạo Tết an vui, sống tử tế.
Buổi sớm mai, ngắm những chiếc lá mỏng manh rơi chầm chậm xuống góc phố nhỏ, tôi bồi hồi nhớ về một thời quá vãng!
Tôi vốn rất sợ những con dốc, mà ở Đà Lạt ra ngõ là gặp dốc, bởi nếu không có những con dốc thì Đà Lạt chẳng là Đà Lạt. Và để đến được Quán cà-phê của thời Thanh Xuân, tôi phải cho xe đi xuống con dốc chạy xuống lũng sâu. May mà ngay bên trên, có một ngôi nhà, tôi đã để xe ở đó đi bộ xuống, để... chạm lấy thanh xuân.
Em mơ mình nắm tay nhau xuống phố trong cái rét nàng Bân sắc ngọt, em bẽn lẽn luồn tay vào túi áo anh để gió lạnh buốt hơi thôi vờn tái tê từng cánh áo. Mình yêu đương khi Hà Nội vẫn vận hành theo cách riêng vốn có.
Có những loài hoa mọc ven đường, ở vỉa hè, góc phố, chẳng có bàn tay chăm sóc của con người nhưng vẫn âm thầm nở rộ, rồi lặng lẽ rụi tàn như một kiếp nhân sinh giữa cuộc đời chật hẹp. Những loài hoa không ai trồng, tự mọc tốt tươi rồi đơm bông đó người đời vẫn gọi chung là... hoa dại!
Isak Dinesen từng được nhiều người kỳ vọng sẽ đoạt giải Nobel. Tác phẩm nổi bật trong sự nghiệp của bà mới có bản tiếng Việt.
Ai xui ta nhớ thời trai trẻĐắm say trong vũ điệu đại ngànVáy em dặt dìu theo nhịp bướcVai tròn nghiêng ngả, đêm buông lơi
Có một ngôi chợ tồn tại ở Sài Gòn gần 50 năm qua, được xem là quê hương thu nhỏ của những người con xứ Quảng, người dân sống ở khu Bảy Hiền – quận Tân Phú gọi đó là chợ Bà Hoa. Dân Sài Gòn đi chợ Bà Hoa để khám phá, còn dân Quảng tha hương đôi khi đến đây chỉ để hoài vọng về quê nhà. Hay đơn giản, chỉ để nghe tiếng Quảng thân thương mà thôi.
Vinh chiều nay sao gió nhiều đến thế?
Mỗi lần đến với Măng Đen, tôi dường như đều ở trong một trạng thái cảm xúc khác nhau. Không còn nhớ chính xác lần đầu tiên tôi đặt chân đến đất ấy là khi nào, nhưng lần cuối cùng, thời gian cách đây cũng đã phải tính bằng năm. Có lẽ vì vậy mà mỗi lần gặp, tôi lại như chuẩn bị sẵn một lời tình tự với xứ ba thác bảy hồ. Xuất phát từ Pleiku, sau khoảng hai giờ đồng hồ di chuyển bằng xe ô tô, qua khỏi đèo Măng Đen-gạch nối giữa ranh giới Đông Trường Sơn và Tây Trường Sơn là như gặp một miền hoàn toàn khác biệt, từ thiên nhiên, cảnh sắc, khí trời…
Từ ngày ra đời đến nay, Truyện Kiều và tác giả của nó cũng trầm luân như chính số phận nàng Kiều, tôn vinh cũng có mà chê bai, mạt sát cũng không thiếu. Thời gian càng lùi xa, vẻ đẹp của Truyện Kiều càng hiện lên rực rỡ, tư tưởng của Nguyễn Du càng bộc lộ sự thâm thúy, sâu sắc, kể cả những điều mà mới đây, chúng ta từng coi là hạn chế.
ĐBP - Thức dậy vào một ngày xuân mơn man nắng hồng cùng những khúc nhạc hoan ca, một cảm giác lâng lâng tràn trề nhựa sống cứ thế trào dâng trong lòng. Xuân hẳn chẳng thể làm vừa lòng tất cả mọi người nhưng cũng biết cách đủ khiến người ta phải thương phải nhớ. Với tôi, những gì xanh tươi nhất có lẽ đã thuộc vào mùa xuân!
Đã từ lâu, giới nghiên cứu văn hóa dân gian vẫn xem Phó Giáo sư, Tiến sĩ Đỗ Thị Hảo (Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Hà Nội) là một bậc thầy về nghiên cứu văn hóa dân gian. Nghe bà nói chuyện về văn hóa dân gian, người nghe như đang được khám phá, tìm hiểu một kho tàng đầy ắp những giá trị văn hóa bất tận của dân tộc mà không dễ mai một theo thời gian trước những con người vốn 'nặng lòng' với nó như bà. Trong ngôi nhà thanh tĩnh, bình yên ở một góc phố nhỏ Hà Nội, bà trải lòng về những đau đáu, đam mê, trăn trở không dứt với văn hóa dân gian Việt Nam.
Cứ gần đến Tết là mọi người lại tò mò hỏi thăm 'Vườn hoa Trường Sơn' khi nào mở cửa? Và thành thông lệ, từ 28 Tết và kéo dài đến mồng 6 Tết, vườn hoa Trường Sơn ở số 8, Trường Sơn, Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa) mở cửa đón khách tham quan.
Đi chợ chiều muộn, bà Ngự đang loay hoay mở cổng thì thấy bà cụ nhà hàng xóm cùng đứa cháu đang đẩy xe hàng rong về. Hỏi thăm vài câu, thấy bà cụ than thở hàng ế ẩm, cả ngày mà chỉ bán được mấy nghìn đồng, bà Ngự quày quả vào nhà xách túi đồ ăn để dành trong tủ lạnh đưa biếu hai bà cháu.