Quê ngoại tôi ở ven sông Cu Đê thuộc xã Hòa Liên, huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng. Nơi đây, người dân trồng nhiều loại rau, màu tươi tốt như bầu, bí và nhất là mướp hương. Bà ngoại tôi nói rằng, dây mướp dễ trồng, cho sai trái, dễ nấu những món ăn dân dã, thơm ngon.
Về Bình Định những ngày hè nắng nóng, du khách sẽ được thưởng thức món canh rong mứt dân dã, mát lành, đậm đà hương vị biển.
Hẳn sẽ không quá lời nếu nói xứ Quảng là xứ của mì với hàng chục loại, vô số kiểu nấu và phục vụ, từ sang trọng đến bình dân. Và trong số ấy, nổi bật lên...
Cách đây nhiều năm, khi thực tập nghề nghiệp ở Rennes (Pháp), tôi ở chung nhà với một người bạn và từng vào bếp làm món mì Quảng quê hương.
'Cứ ngoài thị trường bán 1 tô mì giá bao nhiêu thì quán tôi bán một nửa giá, chủ yếu mình lấy công làm lời'. Đó là bộc bạch của ông Trần Đình Ánh - chủ quán mì Quảng Ánh (ở xã Quế Thuận, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam)...
Vì muốn ăn bánh nóng nên khách hàng thường thích ngồi gần lò bánh. Khi quán đông, khách ngồi quanh bà chủ, ngồi gần nhau nên tự nhiên thân nhau, từ khách...
Rau dớn là loài cây hoang dại mọc ở những nơi có độ ẩm ướt cao như bờ suối, bờ khe, dưới tán rừng thấp. Rau dớn thuộc họ quyết, nhỏ hơn cây dương xỉ, cành dài, lá nhỏ xòa ra xung quanh; là nguồn sống gắn với kinh tế khai thác tự nhiên, là biểu tượng văn hóa của nhiều tộc người ở vùng đất Tây Nguyên. Đồng bào Jrai gọi ngọn rau dớn là Duk k'tonh, mang biểu tượng cánh tay của Yàng.