Chồng tôi – một người đàn ông vốn ít khi bộc lộ cảm xúc – lại âm thầm tìm cách giúp con gái tự tin hơn, dù đang bận rộn công tác xa.
Trong ngôi làng của đá, thấp thoáng mái tranh với tường trát đất, thấp thoáng bóng người đan lưới ngoài mép biển. Ngôi làng với những người dân mộc mạc bình dị, với cảnh vật hoang sơ như lạc vào miền quên lãng những xô bồ, tranh đoạt ở ngoài kia.
Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ hàng đầu nửa cuối thế kỷ XX. Bản năng thơ của bà rất mạnh mẽ và nguồn thơ trong bà rất dồi dào.
Tôi về phố, lòng mang theo cả nỗi hoang vu nơi rừng cao núi thẳm, cất đi nỗi nhớ 'mắt trăng em' vằng vặc giữa rừng già vào góc khuất thẳm sâu trong trái tim.
TTH - Nắng rực rỡ tràn qua khoảng sân trước nhà, chẳng biết nắng thì thầm điều gì mà vạt mười giờ đang nằm im liu thiu ngủ bỗng bừng tỉnh xôn xao. Những bông hoa như chiếc miệng chúm chím hé cười, như đôi mắt tròn xoe mở bừng nhìn nắng vàng ươm rớt trên những phiến lá lao xao.
'Cỏ áy bóng tà, ai ơi… một vài vầng/ Gió hiu mà hiu thổi, ới… để một vài bông lau/ Nay sẵn dắt mái đầu, ai ơi… cành cuống trâm/ Vạch ra cây mà vịnh ới a… để bốn câu ba vần ai ơi… Kiều hãy còn, còn mê mẩn tâm thần…', bà lão Đàm Thị Khánh ngân nga những câu chèo cổ bằng cái giọng khàn đặc và hụt hơi của người già.
'Vòng bụng càng to - vòng đời ngắn lại', chuyên gia dinh dưỡng Trần Lan Hương, ở TP.HCM nhắc lại câu ngạn ngữ của phương Tây khi nói về cơ cấu bữa ăn khoa học thời hiện đại cho dân phố thị.
Anh đưa cô gói mì tôm đẫm nước, rồi đi. Cơn đói bỗng từ đâu nhào tới khiến cô có cảm giác như dưới đáy dạ dày đang có cả đống sỏi xóc qua xóc lại, vừa lùng bùng, lạo xạo, lợn cợn lại vừa buôn buốt, xon xót. Mà đây là cơn mơ gì? Sao cứ mông lung, chập chờn, chẳng đâu vào đâu thế này?
Từ dạo ấy, hai mùa mưa lại qua, cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn... mà lòng tôi thì nhớ mãi, nhớ hoài hình ảnh và tình cảm thiết tha của người mẹ chiến sĩ nơi tôi phải tạm dừng chân vài ngày vì bị thương.