Người phụ nữ xuất thân từ ca kĩ nhưng lại rất mực hiền thục, nết na, thông minh, khiến Tào Tháo vô cùng khâm phục.
Tào Tháo bị chứng đau đầu giày vò trong khoảng 10 năm cuối đời. Căn bệnh này được cho là liên quan đến ma quỷ hoặc trúng 'gió độc'.
Tào Tháo, nhà chính trị và quân sự kiệt xuất cuối thời Đông Hán, vừa là anh hùng vừa là nhân vật gây tranh cãi trong lịch sử Trung Hoa.
'Tam quốc diễn nghĩa' là một cuốn tiểu thuyết chương hồi về lịch sử Trung Hoa được nhà văn La Quán Trung viết vào thế kỷ 14 (thời kỳ nở rộ của tiểu thuyết chương hồi Minh - Thanh). Tiểu thuyết có nội dung tái hiện một thời kỳ hỗn loạn trong lịch sử Trung Hoa: giai đoạn cuối thời Đông Hán, liền sau đó là Tam Quốc (184 - 280). Tam quốc diễn nghĩa có tổng cộng 120 chương hồi, được xem là tác phẩm kinh điển, một trong Tứ đại danh tác của văn học Trung Hoa.
Lã Bố được xem là đệ nhất danh tướng Tam quốc. Mặc dù là 'chiến thần' dũng mãnh, thiện chiến nhưng cuối cùng Lã Bố có cái chết đầy bi kịch.
Cuối thời Đông Hán, Tào Tháo đã khống chế Hán Hiến Đế như một con rối để 'lệnh chư hầu' khác. Thậm chí, Tào Tháo còn tính toán để nhà Hán không thể vực dậy.
Làm việc dưới trướng Tào Tháo, mãnh tướng Trương Liêu lập được nhiều chiến công, bao gồm dẫn 800 kỵ binh có thể đánh bại 100.000 binh lính của Tôn Quyền.
Ít ai biết Lưu Bị từng sở hữu một đội quân tinh nhuệ đến mức khiến Tào Tháo phải dè chừng, góp công lớn trong quá trình xây dựng thế lực Thục Hán.
Nếu như Tào Tháo chịu nghe lời khuyên can của Giả Hủ thì trận Xích Bích sẽ không bao giờ xảy ra và có lẽ lịch sử Trung Quốc đã đi theo hướng rất khác.
Triệu Vân là danh tướng vào giai đoạn cuối thời Đông Hán và thời Tam quốc, là một trong số những nhân vật góp công không nhỏ vào sự thành lập của nhà Thục Hán.
3 thần đồng này, có người được coi như Tiên hạ phàm, có người thậm chí còn được Khổng Tử bái làm thầy, lai lịch đều không hề tầm thường.
Lưu Bị nổi tiếng trọng hiền đãi sĩ, sở hữu một loạt nhân tài bậc nhất nhưng cuối cùng không thể làm nên nghiệp lớn. Vì sao lại như vậy?
Thục Hán nổi tiếng với dàn võ tướng lừng lẫy, nhưng ai mới thực sự là người được đưa vào bảng xếp hạng của chính sử?
Ngựa Xích Thố là một con ngựa huyền thoại trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa và sử sách Trung Quốc từng nhắc đến một con ngựa quý như vậy.
Dù thực lực của Tào Ngụy đã giảm, Tôn Quyền vì để bảo toàn đất đai của nước Ngô, kìm chân Lưu Bị, nên thậm chí đã làm việc mất mặt: Đó là xưng thần với Tào Phi.
Chỉ với một ý kiến của mình, Trương Phi như lấy đi viên gạch quan trọng nhất ở phần móng, khiến nhà Thục Hán lung lay và cuối cùng sụp đổ.
Cao nhân từng giỡn mặt Tôn Sách và nhiều lần trêu tức Tào Tháo liệu có phải là sản phẩm từ trí tưởng tượng, hay là một nhân vật có thật mà chính sử lãng quên.
Để đoạt lại Kinh Châu từ tay Lưu Bị và tiêu diệt hổ tướng Quan Vũ, Tôn Quyền đã nhiều năm trù bị, lên kế hoạch và cuối cùng thành công.
Vào thời Tam quốc, Kinh Châu (nay thuộc tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc) được xem là 'vùng đất vàng' mà Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền tranh giành.
Trong lịch sử Tam Quốc, có một danh tướng nhà Tào Ngụy không chỉ từng đánh bại hai mãnh tướng trứ danh của Thục Hán là Trương Phi và Mã Siêu, mà còn khiến Tư Mã Ý – người sau này thao túng triều chính – cũng phải dè chừng. Đó chính là Tào Hưu, người có ảnh hưởng sâu rộng trong triều đình Tào Ngụy và từng chinh phạt từ miền Nam ra Bắc.
Dưới thời Tam quốc, Tôn Quyền - hoàng đế sáng lập nhà Đông Ngô - từng 2 lần suýt mất nước vì tin tưởng một mưu sĩ mà mắc sai lầm nghiêm trọng.
Dưới thời Tam quốc, một số mưu sĩ tài năng xuất chúng đã có những đóng góp to lớn vào việc định hình thế cục giữa nhà Tào Ngụy, Đông Ngô và Thục Hán.
Khác với những nhân vật nổi tiếng trong Tam quốc như Lữ Bố, Quan Vũ, các tướng hộ vệ bên cạnh Tào Tháo có phần ít nổi tiếng, nhưng không phải vì thế mà không có những người nổi tiếng bởi sức mạnh vô địch.
Muốn có vận mệnh tốt, mỗi người phải tự cố gắng đi lên. Những người càng sống càng có phúc, hưởng trọn sự may mắn thường sở hữu 5 điểm vàng dưới đây.
Trong 'Tam quốc diễn nghĩa', có 1 mãnh tướng được ví với hổ. Ông là hổ tướng sức địch muôn người, được Tào Tháo và Dương Phụ ví như Lã Bố tái thế.
Một nhà quân sư nổi tiếng đa mưu, túc trí không kém Gia Cát Lượng và thậm chí còn trở thành người thành công nhất trong lịch sử Trung Quốc thời Tam quốc.
Một tướng tài của Tào Tháo được nhiều người biết đến là Từ Hoảng. Mãnh tướng thiện chiến này được Tào Tháo trọng dụng, lập được nhiều chiến công nhưng cuối cùng bị giết chết bởi một vị tướng kém tiếng của nhà Thục.
Tào Tiết là con gái thứ hai của Tào Tháo. Bà được gả cho Hán Hiến Đế và trở thành hoàng hậu. Tào Tiết rất trung thành với Hán Hiến Đế, nên khi bị anh trai là Tào Phi yêu cầu ấn ngọc, bà đã ném xuống đất.