Sống ven đô
Ở Pleiku, ven đô là làng. Phố nhỏ, làng trong phố, nối với nhau bằng những con đường trải nhựa phẳng phiu nên chỉ mươi lăm phút xe máy là ra đến trung tâm phố. Làng hội tụ đầy đủ đặc trưng nét quê, tất nhiên trong đó có ruộng lúa nước. Bạn tôi sống ở làng, thế nên cứ ca cẩm: Phấn đấu cho lắm rồi cũng ra ruộng! Là bạn đùa, chứ công bằng mà nói: Phấn đấu lắm mới được ra ruộng!Đặc điểm nổi bật ở làng là sự yên tĩnh về đêm, trái ngược hẳn ở phố. Quang cảnh ở làng đẹp tự nhiên, đẹp biến ảo theo mùa trong năm, từng thời khắc trong ngày.
Đồng làng trong phố. Ảnh: Đ.P
Làng có nhịp sống theo mùa của thời tiết, của mùa vụ và mùa lễ hội.
Những cơn mưa đầu mùa nặng hạt, với tần suất dày lên là mùa đất được tái sinh. Sớm mai ra mát lành trong veo da trời, trong veo nắng gió, trong veo tiếng chim trời trên cánh đồng làng trơ phơi qua mùa khô kéo dài một nhịp sống sôi động, hoàn toàn mới mẻ diễn ra với công việc cày xới đất, dọn cỏ và sạ lúa giống. Không còn thấy những đàn bò thả rông, thay vào đó là máy cày công nghiệp và đàn ông, phụ nữ độ tuổi lao động tất bật với công việc cho kịp tiến độ thời vụ. Thoắt đấy, mạ non cựa mầm nhú nõn, lên xanh. Đồng làng như rộng thêm ra, thẳm xanh lúa non trải lá hẹ xâm xấp nước đầy đồng.
Theo bạn “ra ruộng” sống lại tuổi thơ. Rũ bỏ lớp áo danh phận: Áo lá, quần cộc, chân đất, đầu trần mặc kệ nắng; áo mưa che chắn chỉ gọi là, hòa vào mưa gió rổ rá cầm tay, chậu xô lỉnh kỉnh chúng tôi “lặn lội” đồng làng nhặt ốc, bắt cua, hái rau dại… Sản phẩm thu hái được cùng nhau rửa nhặt, chế biến, bày dọn cỗ bàn nhậu ngay trên tấm chiếu trải nền nhà, tưng bừng niềm sướng vui ngập tràn ký ức ấu thơ đồng bãi, ngập tràn tình bạn thâm sâu! “Các anh làm em khó nghĩ quá, ai đời mấy khi bạn của chồng đến nhà…”- vợ bạn ái ngại lần đầu chứng kiến.
Ở làng vườn đất rộng có chỗ trồng rau, nuôi thả gia cầm mỗi loại dăm con gọi là thực phẩm sạch, an toàn lại được nghe âm thanh từ chúng thanh cảnh quá còn gì. “Mình không có cá chậu, chim lồng, giả sơn tiểu cảnh. “Ra ruộng” tất cả đều có, rất sẵn”-biêng biêng bạn nổ tưng bừng.
Khen con bạn rắn rỏi, lại chăm ngoan, học giỏi và nhất là mắt không bị “cận lồi” như nhiều trẻ con ở phố. Cười ngả ngớn, ỡm ờ khiêm tốn: “Không gian bát ngát cứ thế mà phóng tầm mắt, ánh sáng tự nhiên ngập tràn chẳng cần ánh điện ban ngày; đất rộng người thưa tha hồ vận động chân tay; phương tiện nghe nhìn cũng hạn chế nên chỉ còn có sách vở làm niềm vui…”-bạn cười nói.
Ở làng, có mùi rất riêng, khác hẳn nơi phố thị: Mùi làng. Đó là hương đất nồng nồng gió thoảng đưa mỗi sớm mai ra, mỗi chiều chưa tắt nắng. Lắng hồn mà nghe: Mùi phân heo bò ngai ngái. Rạ rơm nồng thơm mùa gặt. Khói đốt lá khô hòa cùng khói bếp dặt dìu có mùi cơm sôi, cá nấu lẫn mùi chất đốt. Ngày hè, mùi trái chín trong vườn… Yêu thương ấm dậy trong tim ám gợi mùi hương ký ức!
Tôi đã bao lần tần ngần trước cảnh bình minh và hoàng hôn ở làng. Âm thanh hoạt náo mà bình yên đến lạ bởi tiếng người, tiếng gia súc, gia cầm vọng ra từ những mái nhà xây kiên cố bên những nếp nhà sàn hao mòn theo năm tháng như cố níu kéo dáng vẻ làng truyền thống trong lối sống giao thoa ngay ở làng, phố thị không xa. Và chắc hẳn nếp sống ấy vẫn được truyền đời gìn giữ, làm nên nét đẹp rất riêng của Phố núi Pleiku.
Nguồn Gia Lai: http://baogialai.com.vn/channel/742/201711/song-ven-do-5557280/









![[Video] Đón 9 liệt sĩ quân tình nguyện Việt Nam hy sinh tại Lào trở về đất mẹ](https://photo-baomoi.bmcdn.me/w250_r3x2/2026_05_27_14_55258271/f0d2ab158c5e65003c4f.jpg)

