Đã một tuần nay không nghe thấy tiếng vợ nói chuyện khiến tôi bức xúc khó chịu, mỗi lần nói chuyện thì chẳng khác nào tôi đang độc thoại.
Cô ấy đẩy hết việc đưa đón, chăm con cho ông bà nội nhưng sẵn sàng bỏ cả buổi sáng đưa con bạn đi khám.
Nhà tôi và P. ở cùng khu phố, hai đứa lại làm cùng công ty, hàng ngày tôi thường qua chở em ấy đi làm cho vui, tình bạn của chúng tôi rất trong sáng. Rồi một ngày P. đột ngột thổ lộ tình cảm là đã yêu tôi từ lâu và muốn công khai tình yêu cho mọi người biết.
Mẹ tôi vào phòng, nhún nhường giải thích đủ kiểu mà vợ vẫn làm mình làm mẩy mãi khiến tôi khó chịu vô cùng.
Thử hỏi có bà mẹ vô trách nhiệm nào như vợ tôi không, con cái không chăm mà lo đi chơi.
Vợ tôi không biết nấu ăn, mỗi món đều không biết nêm nếm sao cho vừa miệng, nhưng khi tôi gợi ý thuê người giúp việc, vợ nhất quyết phản đối.
Tôi thật không ngờ bấy lâu nay vợ lại lừa dối tôi, cô ấy không hề bị bệnh tật gì, tôi thật sự không biết nên làm sao với vợ nữa.
Nhiều người không hiểu do quan tâm, tò mò hay xã giao, khi gặp tôi lần đầu thường hỏi: 'Vợ anh làm gì?'. Những lúc ấy, dù không muốn tôi vẫn phải trả lời: 'Vợ tôi, cô ấy không làm gì cả.'