Ngày 17/5, tại thành phố Ulyanovsk (LB Nga), quê hương vị lãnh tụ vĩ đại của giai cấp vô sản thế giới V.I.Lênin, Tổng Lãnh sự quán Việt Nam tại thành phố Ekaterinburg phối hợp chính quyền tỉnh cùng tên, tỉnh Nghệ An và Hội người Việt Nam 'Đoàn kết' tại Ulyanovsk long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 135 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Leonard Reynolds là một trí thức Australia, người dành nhiều năm nghiên cứu về Chủ tịch Hồ Chí Minh và bày tỏ mong muốn được sống theo phong cách của Người. Khi còn trẻ, ông đã nhiều lần xuống đường biểu tình chống chiến tranh ở Việt Nam. Ông đang có những ngày ở Việt Nam trong không khí kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước. Trò chuyện với Leonard Reynolds, tôi cảm nhận nơi người đàn ông này một cảm xúc khó tả.
Đây là chủ đề của triển lãm do Bảo tàng Hồ Chí Minh – Chi nhánh TP.HCM khai mạc chiều ngày 14.5 nhằm thiết thực kỷ niệm Ngày Quốc tế Bảo tàng 18.5 và kỷ niệm 135 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19.5.1890 – 19.5.2025).
Chiều 14-5, nhân kỷ niệm 135 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2025), Bảo tàng Hồ Chí Minh - chi nhánh thành phố tổ chức khai mạc trưng bày chuyên đề 'Miền Nam nhớ mãi ơn Người'.
Sáng nay, ngày 29/4/2025, Tổng công ty Thép Việt Nam đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 30 năm thành lập.
Nhận được tấm hình đứa bạn ngày xưa gửi, bạn nhận ra khung vườn trường một thuở rưng rưng tím biếc. Tấm hình được chụp lại bằng điện thoại, từ bức ảnh in ra thuở nọ. Bởi dạo ấy, nào đã có điện thoại thông minh, nào có sẵn máy ảnh trong tay.
Thật dại dột xiết bao khi lờ đi những hương vị mới mẻ, và quyết định bỏ qua một món ăn chỉ vì màu sắc của nó không như những gì mà người ta tưởng tượng ban đầu.
Chỉ cần con còn mẹ! Vâng, lời ước giản dị, nhẹ nhàng ấy tưởng chừng có thể lướt qua mà vô cùng cao cả, thiêng liêng. 'Chỉ cần con còn mẹ/Là trọn vẹn nẻo về/Là niềm vui vẫn mãi/Trong nụ cười thiên tư'. Cảm ơn tác giả Bích Phú đã nói giùm chúng ta điều đó!
Mỗi độ xuân về, Tây Bắc lại trở thành nơi hò hẹn cho những tâm hồn muốn được thưởng ngoạn, trải nghiệm cùng cái đẹp tinh khôi.
Hai con người hoàn toàn xa lạ, thậm chí ngay cả trong giấc mơ, họ cũng chưa từng có hình dung về nhau, một chàng trai Pháp và một cô giúp việc gia đình người Việt. Ấy thế mà bỗng một ngày, họ gặp nhau và giống như câu chuyện 'Nghệ nhân và Magueritte' của Bulgacov, 'khi cô và nghệ nhân vừa đi tới góc phố, tình yêu đã phục kích ở đó và lập tức 'ám sát' cả hai người'.
Giữa đại dương mênh mông, trong tiếng sóng biển ầm ào, bài Quốc ca ngân vang, trầm hùng và tự hào xiết bao! Đó là tiếng Tổ quốc vọng về từ biển cả - Quần đảo Trường Sa.
Vào những thời khắc cuối cùng của năm, tôi thường dành thời gian để nhìn lại chính mình, nhìn lại những gì mà tôi đã đi qua với tất cả ái- ố - hỷ - nộ, thành công - thất bại, nỗ lực và buông xuôi... Tất cả những chuyển động, dấu ấn ấy sẽ 'chuyển hóa' thành động lực, thành bài học quý giá để tôi tự ý thức hoàn thiện mình hơn trong năm mới tràn đầy niềm tin yêu, phấn khởi, dự cảm tốt lành...
'Hồi ức của một Geisha' - tiểu thuyết quen thuộc với nhiều độc giả Việt vừa được NXB Phụ nữ Việt Nam phát hành với tựa đề 'Tự truyện của một Geisha' qua bản dịch của nhà văn Nguyễn Bích Lan.
Được xuất bản lần đầu năm 1997, 'Tự truyện của một Geisha' nhanh chóng trở thành một trong những kiệt tác văn học, làm say đắm độc giả trên toàn thế giới nhờ lối viết tinh tế và câu chuyện đầy cảm xúc.
Bản chất của cuộc đời là vất vả. Chúng ta phải vất vả mới có được bình yên. Nên bình yên đôi khi như một món quà, phần thưởng vậy.
Bao năm qua chúng ta chỉ quen nuôi lớn những thứ bên ngoài của một đứa trẻ…
Vợ tôi bảo: Giờ không chăm sóc nhau lúc một trong hai ra đi thì người còn lại sẽ hối hận lắm!
Đứa cháu đang băn khoăn nhờ ông chú 'quân sư' chọn trường phù hợp, mà nhất định phải là một trường ở Hà Nội. Trong lòng một người bỗng chộn rộn miền ký ức sinh viên nơi ngõ nhỏ thân thương tưởng chừng đã ngủ yên tự khi nào.
Xem Hoa sữa về trong gió như cảm nhận cả mùa thu Hà Nội tràn về trong từng ngóc ngách của phố phường. Nhưng trên hết, đó là cái tình thật dung dị, xiết bao ấm áp từ tình thân gia đình cho đến những mối quan hệ ngoài xã hội gần gũi, thân thương.
Bận rộn của cuộc đời chẳng chừa một ai. Người nghèo có bận rộn kiểu người nghèo. Kẻ có tiền tưởng thong dong, checkin chỗ này, du lịch chỗ nọ mà kỳ thực để có tiền cũng phải đổi bằng xiết bao bận rộn.
Mùa có hẹn, thềm rải nắng đón tháng Chín về trong trời chiều xào xạc, rợp bóng cánh cò trắng trên cánh đồng xa xa. Vừa thân quen, lại vừa xa lạ, sống đến từng này đời người, ta đã đi qua không biết bao nhiêu tháng Chín, ấy vậy mà tháng Chín vừa sang, lòng ta lại bâng khuâng, xao xuyến lạ lùng.
Tính đến 17 giờ ngày 12-9, cả nước đã có 330 người chết, mất tích do ảnh hưởng của bão số 3 (Yagi) và mưa lũ sau bão.
Phùng Khánh Linh trở lại đường đua âm nhạc sau 2 năm vắng bóng với khuôn mặt lạnh tanh, ma mị. Nữ ca sĩ và ê-kíp dùng kỹ thuật thu âm thú vị để mang vào sản phẩm mới.
Thi thoảng, tôi lại bâng khuâng lần tìm những giọt hương. Chúng phảng phất cơn mưa rạt rào trút vào lòng từ miền nhớ, từ hoài niệm, từ dáng ai thân thương, có lẽ chẳng dễ ngửi nhưng luôn khiến tim tôi thắt lại trong đầm đìa khắc khoải…
Hằng năm, khi tiết trời sang thu, trong lòng mỗi người dân Việt Nam lại tràn ngập cảm xúc về một quá khứ đấu tranh gian khổ, nhưng cũng đầy ắp niềm tự hào dân tộc. Khắp mọi nẻo đường quê hương và phố phường rợp ánh cờ sao vàng tung bay trong gió, làm sống dậy khí thế hào hùng của 79 năm trước.
Trước ngày Ban Liên lạc Cựu chiến binh Trung đoàn 54, Sư đoàn 320 (Quân đoàn 3), tổ chức gặp mặt tại xã Bản Ngoại, huyện Đại Từ - nơi Trung đoàn 54 từng đóng quân, trời nắng nóng gay gắt, không khí oi nồng nhưng không làm giảm bớt sự hồi hộp, háo hức trong lòng những người lính Cụ Hồ năm xưa. 150 cựu chiến binh từ nhiều miền quê của Tổ quốc đã di chuyển bằng máy bay, tàu hỏa, ô tô… để kịp về hội tụ tại mảnh đất giàu nghĩa tình, gặp mặt quân - dân trong bầu không khí chứa chan tình cảm.
Don là một trong những đặc sản nhất định phải thử khi đến Quảng Ngãi.
Khi anh Cao Huy Thuần gởi tôi tập Im lặng ,như lời chia tay…, tôi nghĩ: chắc là 'Im lặng thở dài…' đây rồi! 'Tôi đang lắng nghe tôi đang lắng nghe im lặng đời mình' (Trịnh Công Sơn)? Nhưng không. Cao Huy Thuần nói về 'chia tay mà không biệt ly'…
Sau ly hôn, trong khi chồng cũ nhanh chóng lấy người khác làm vợ, nhiều người phụ nữ lại chọn ở vậy nuôi con với trái tim nhiều khi xác xơ…
Mỗi khi rong ruổi trên phố Giảng Võ (Hà Nội) giữa trưa Hè đổ lửa và gặp sĩ tử mướt mồ hôi sau buổi thi là lòng nó lại thổn thức nhớ…
Nhiều lúc tôi tự hỏi, nếu bỏ hết mọi thứ đang có chỉ để tìm về với rừng, tôi sẽ dành những lời chân thật như thế nào?
Luôn là người hùng thầm lặng che chở cho con trước mọi sóng gió cuộc đời nhưng bản tính kiệm lời thường khiến người đàn ông ngại thể hiện tình cảm; mối quan hệ cha - con vô tình trở nên xa cách dần theo năm tháng…
Chúng ta hình như đã sai đường lạc lối ở đâu, khi đổi lấy sự phát triển hào nhoáng nào đó, bằng cách bức tử các dòng sông?
Kiều Văn Phẩm là giáo viên dạy tiếng Anh. Không biết ông làm thơ từ bao giờ nhưng sau khi nghỉ hưu thì ông tìm đến Hội Văn học nghệ thuật Đồng Nai và những bài thơ của ông bắt đầu xuất hiện trên trang tạp chí của hội. Đề tài thơ ông hướng đến chủ yếu là tình cảm gia đình, cha mẹ, con cái, vợ chồng, tình làng xóm: yêu thương, lo toan, chăm sóc, chung thủy, mặn nồng.
Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
Ai đó đã từng nói: Có một nơi để về ta gọi là nhà, có những người để yêu thương ta gọi là gia đình, có được cả hai đó là hạnh phúc! Thật hạnh phúc biết bao khi mỗi ngày, ta nâng niu tiếng gọi trìu mến, tuy giản dị mà rất đỗi thiêng liêng ấy. Gia đình - một nơi chốn để đi về, nơi có một mái nhà bình yên che mưa che nắng, có một vòng tay rộng lớn nâng đỡ, chở che. Ta trân trọng, tự hào để luôn luôn hướng về với muôn vàn thương quý.
Sức khỏe hôn nhân của bạn lúc này sao rồi? Còn bao nhiêu % so với ngày mới cưới? Đôi tay này còn trong tay hay đã buông rồi?
Thật hiếm có địa danh nào lại ghi đậm diện mạo như một biểu tượng anh hùng tráng ca trong đủ các loại hình nghệ thuật văn, thơ, nhạc, họa ở Việt Nam như Điện Biên Phủ. Cùng với văn học, ở địa hạt âm nhạc và mỹ thuật cũng xuất hiện những tác phẩm thành công và sống mãi về biểu tượng này.