Một ngày đầy nắng cuối tháng 7, tôi có dịp về buôn Mi Hoan (xã Ia Hiao, huyện Phú Thiện) để tham gia lễ tiễn đưa người chết về với cõi atâu (cõi chết) mà người Jrai gọi là huă sat mơnơi.
Chơi ảnh là thú vui của nhiều người, đặc biệt là những người có điều kiện. Còn với Lê Thanh Từ (xóm 3, xã Nga Bạch, huyện Nga Sơn) lại 'Nhờ có ảnh tôi vừa có thêm sức khỏe, lại có thêm chút chút tiền. Tôi chơi ảnh như một cái thú của tuổi già'.
Cặp vợ chồng trung niên đã quyết định rời thành phố về Lương Sơn (Hòa Bình) sống và dựng khu nhà gỗ với nội thất hoàn toàn là đồ tái chế.
Lần đầu tiên, một người đam mê sưu tầm hiện vật đặc trưng của làng quê Bắc Bộ như cối đá, trục đá… kiến tạo một khu trưng bày độc nhất vô nhị.
'Cứ ngoài thị trường bán 1 tô mì giá bao nhiêu thì quán tôi bán một nửa giá, chủ yếu mình lấy công làm lời'. Đó là bộc bạch của ông Trần Đình Ánh - chủ quán mì Quảng Ánh (ở xã Quế Thuận, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam)...
Hai năm qua, các hoạt động giao thương được Trung tâm Khuyến công và Xúc tiến thương mại (Sở Công Thương) triển khai bằng hình thức trực tuyến hoặc vừa trực tiếp vừa trực tuyến.
Theo giới thiệu của Hội Cựu chiến binh huyện Quỳnh Nhai, chúng tôi tới bản Púa Xe, xã Chiềng Bằng gặp cựu chiến binh Lò Văn Nam, là hội viên tiêu biểu, gương mẫu, tiên phong đi đầu trong công tác hội và phát triển kinh tế gia đình.
Hồi xưa, thấy má làm bánh trang trải cuộc sống, cực khổ hết xiết, chị Khưu Thanh Kiều Em (sinh năm 1977, ngụ xã Thoại Giang, huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang) không muốn theo nghề. Nhưng cuộc sống lận đận, cộng với cái tánh hay làm, 5 năm trước, rốt cuộc chị vẫn đeo mang công việc này. Theo nghề muộn, chị tạo khác biệt cho mình, bằng cách nhất quyết giữ lại tình quê trong từng chiếc bánh.
Cha mẹ không nên nghĩ rằng, mình có trách nhiệm uốn nắn và biến con thành một phiên bản hoàn hảo hơn. Thay vào đó, cha mẹ nên là người đồng hành, giúp đỡ và hướng dẫn trẻ.
Món bánh được làm từ 2 nguyên liệu dân dã là gạo tẻ và nghệ tươi mà vẫn khiến bao du khách mê mệt.
Nằm ở phía Bắc của huyện Yên Mô, thôn Yên Thịnh, xã Khánh Dương nằm lọt giữa cánh đồng lúa phì nhiêu, ven sông Vạc hiền hòa. Nơi đây có làng nghề truyền thống làm bún gạo tươi từ bao đời nay và đã được tỉnh công nhận làng nghề từ năm 2008. Không ai biết nghề này có từ khi nào. Các cụ chỉ biết sinh ra là đã thấy có nghề rồi và từ đó truyền nối nhau, gìn giữ, phát triển. Làm bún vốn là một nghề vất vả, để tạo ra được những sợi bún thơm ngon lại càng vất vả hơn.